箧中得调官时杨氏所寄书慨然追感

笑语无踪莫更寻,每怀平昔恨犹深。

况看满幅相思字,曾诉幽闺独自心。

因想音容如在目,不知涕泪已盈襟。

恨销除是彩笺灭,弗比遗香苦易沉。

拼音

xiào yǔ wú zōng mò gèng xún,měi huái píng xī hèn yóu shēn。

kuàng kàn mǎn fú xiāng sī zì,céng sù yōu guī dú zì xīn。

yīn xiǎng yīn róng rú zài mù,bù zhī tì lèi yǐ yíng jīn。

hèn xiāo chú shì cǎi jiān miè,fú bǐ yí xiāng kǔ yì chén。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →