依韵和酬孙公素中允写怀见贻 强至 宋 车马门前住罕逢,春坊内允独相从。领垂素发惊潘岳,器负青云爱仲容。身世百年今有愧,功名万事近尤慵。不缘婚嫁须微禄,已拂红尘就赤松。 拼音 chē mǎ mén qián zhù hǎn féng,chūn fāng nèi yǔn dú xiāng cóng。lǐng chuí sù fā jīng pān yuè,qì fù qīng yún ài zhòng róng。shēn shì bǎi nián jīn yǒu kuì,gōng míng wàn shì jìn yóu yōng。bù yuán hūn jià xū wēi lù,yǐ fú hóng chén jiù chì sōng。 作者介绍 强 强至 宋 · 1022年 - 1076年 宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。 查看全部作品 →