长安二月二十二日雪十韵

晓白乾坤静,寒消气候侵。

麦滋堆垄疾,花没聚枝深。

浩荡中春尾,昭苏庶汇喑。

函关双粉蝶,绣岭一瑶林。

鹤冷惊幽梦,莺愁閟好音。

拂衣轻点缀,落酒旋浮沉。

门拥藏高卧,窗明照独吟。

飘时穿箔罅,积处值楼阴。

南客增萧索,东风助浸淫。

年来交态浅,乘兴欲谁寻。

拼音

xiǎo bái qián kūn jìng,hán xiāo qì hòu qīn。

mài zī duī lǒng jí,huā méi jù zhī shēn。

hào dàng zhōng chūn wěi,zhāo sū shù huì yīn。

hán guān shuāng fěn dié,xiù lǐng yī yáo lín。

hè lěng jīng yōu mèng,yīng chóu bì hǎo yīn。

fú yī qīng diǎn zhuì,luò jiǔ xuán fú chén。

mén yōng cáng gāo wò,chuāng míng zhào dú yín。

piāo shí chuān bó xià,jī chù zhí lóu yīn。

nán kè zēng xiāo suǒ,dōng fēng zhù jìn yín。

nián lái jiāo tài qiǎn,chéng xīng yù shuí xún。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →