栖云阁

越山东南号胜绝,古寺岩洞穷高深。

山云出为洞口雨,或时散作岩下阴。

不有神物此蟠据,安得气类长相寻。

寺僧爱云恐云远,置阁云上蹑以临。

岂惟忧怀独舒悦,更许游客开尘襟。

客来只知寓暂赏,不道归去还尘侵。

宁如僧住得安稳,终日自共云无心。

拼音

yuè shān dōng nán hào shèng jué,gǔ sì yán dòng qióng gāo shēn。

shān yún chū wèi dòng kǒu yǔ,huò shí sàn zuò yán xià yīn。

bù yǒu shén wù cǐ pán jù,ān dé qì lèi zhǎng xiāng xún。

sì sēng ài yún kǒng yún yuǎn,zhì gé yún shàng niè yǐ lín。

qǐ wéi yōu huái dú shū yuè,gèng xǔ yóu kè kāi chén jīn。

kè lái zhǐ zhī yù zàn shǎng,bù dào guī qù hái chén qīn。

níng rú sēng zhù dé ān wěn,zhōng rì zì gòng yún wú xīn。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →