赠贾麟

贾君貌古文章老,虬髯铺胸犀插脑。

戏夸才力惊众人,谈笑千篇笔端扫。

酒酣座上披天真,铲去崖岸露怀抱。

今年礼部更新书,续诏九州登俊造。

宿儒晚秀趋术茫,肝愁胃苦搜辞藻。

独君所向异尔为,长袖陂陀踏幽草。

行穷两径跻岩巅,指点晴江辨秋岛。

却骑匹马归湖山,古寺相逢情愈好。

空樽无物醉故人,辄出囊钱具梨枣。

更长坐久然青灯,语杂讥谐欲颠倒。

我方正色起问君,何乃终年事枯槁。

齿牙未豁才有馀,一赋从容成腹稿。

琢磨高论驰古今,足历天衢骋王道。

驽群沓沓犹争先,骥騄胡然甘伏皂。

君徒俯首不我答,我反惭颜汗如澡。

丈夫贵富难近窥,一第定非论晚早。

岂同祖谊名汉朝,位不公卿身已夭。

何时却挂吴淞帆,霜蟹初肥恰新稻。

拼音

jiǎ jūn mào gǔ wén zhāng lǎo,qiú rán pù xiōng xī chā nǎo。

xì kuā cái lì jīng zhòng rén,tán xiào qiān piān bǐ duān sǎo。

jiǔ hān zuò shàng pī tiān zhēn,chǎn qù yá àn lù huái bào。

jīn nián lǐ bù gèng xīn shū,xù zhào jiǔ zhōu dēng jùn zào。

sù rú wǎn xiù qū shù máng,gān chóu wèi kǔ sōu cí zǎo。

dú jūn suǒ xiàng yì ěr wèi,zhǎng xiù bēi tuó tà yōu cǎo。

xíng qióng liǎng jìng jī yán diān,zhǐ diǎn qíng jiāng biàn qiū dǎo。

què qí pǐ mǎ guī hú shān,gǔ sì xiāng féng qíng yù hǎo。

kōng zūn wú wù zuì gù rén,zhé chū náng qián jù lí zǎo。

gèng zhǎng zuò jiǔ rán qīng dēng,yǔ zá jī xié yù diān dào。

wǒ fāng zhèng sè qǐ wèn jūn,hé nǎi zhōng nián shì kū gǎo。

chǐ yá wèi huō cái yǒu yú,yī fù cóng róng chéng fù gǎo。

zuó mó gāo lùn chí gǔ jīn,zú lì tiān qú chěng wáng dào。

nú qún dá dá yóu zhēng xiān,jì lù hú rán gān fú zào。

jūn tú fǔ shǒu bù wǒ dá,wǒ fǎn cán yán hàn rú zǎo。

zhàng fū guì fù nán jìn kuī,yī dì dìng fēi lùn wǎn zǎo。

qǐ tóng zǔ yì míng hàn cháo,wèi bù gōng qīng shēn yǐ yāo。

hé shí què guà wú sōng fān,shuāng xiè chū féi qià xīn dào。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →