前日以诗赠贾麟进士继蒙和答而杨蟠从事亦随次元韵鄙思不休辄复自和二篇

贾生俊辩凌诸老,二十汉廷冠插脑。

魁奇远裔空传家,惨淡壮年翻却扫。

巧心用过金几缗,愤泪顷乾玉三抱。

五湖梦数归何时,四海形单生不造。

乡宴无心听鹿鸣,时平有口歌鱼藻。

每舒意气拂剑光,懒把穷通叩蓍草。

江河饮肺吞阮刘,风月吟肠笑郊岛。

君才慎勿恃晚成,俗态由来尊少好。

众人竞进皆揠苗,独子甘贫犹嗜枣。

囊装未抵一羽轻,笔力堪支泰山倒。

闲身自放垄上耕,愁面谁怜泽边槁。

幽寻骑马衫覆鞯,冷卧乏毡床露稿。

无劳儿女悯滞材,岂竟乾坤厄吾道。

从前平步封公侯,亦有逢辰出舆皂。

光华圣旦发可晞,涵泳儒流身已澡。

收还事业幸未迟,揖取功名须及早。

不然一世成虚生,虽曰百年如实夭。

公朝富贵弗汝悭,仕路高车似麻稻。

拼音

jiǎ shēng jùn biàn líng zhū lǎo,èr shí hàn tíng guān chā nǎo。

kuí qí yuǎn yì kōng chuán jiā,cǎn dàn zhuàng nián fān què sǎo。

qiǎo xīn yòng guò jīn jǐ mín,fèn lèi qǐng qián yù sān bào。

wǔ hú mèng shù guī hé shí,sì hǎi xíng dān shēng bù zào。

xiāng yàn wú xīn tīng lù míng,shí píng yǒu kǒu gē yú zǎo。

měi shū yì qì fú jiàn guāng,lǎn bǎ qióng tōng kòu shī cǎo。

jiāng hé yǐn fèi tūn ruǎn liú,fēng yuè yín cháng xiào jiāo dǎo。

jūn cái shèn wù shì wǎn chéng,sú tài yóu lái zūn shǎo hǎo。

zhòng rén jìng jìn jiē yà miáo,dú zi gān pín yóu shì zǎo。

náng zhuāng wèi dǐ yī yǔ qīng,bǐ lì kān zhī tài shān dào。

xián shēn zì fàng lǒng shàng gēng,chóu miàn shuí lián zé biān gǎo。

yōu xún qí mǎ shān fù jiān,lěng wò fá zhān chuáng lù gǎo。

wú láo ér nǚ mǐn zhì cái,qǐ jìng qián kūn è wú dào。

cóng qián píng bù fēng gōng hóu,yì yǒu féng chén chū yú zào。

guāng huá shèng dàn fā kě xī,hán yǒng rú liú shēn yǐ zǎo。

shōu hái shì yè xìng wèi chí,yī qǔ gōng míng xū jí zǎo。

bù rán yī shì chéng xū shēng,suī yuē bǎi nián rú shí yāo。

gōng cháo fù guì fú rǔ qiān,shì lù gāo chē shì má dào。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →