赠徐君强

浦阳穷僻山萦回,徐子匹马穷山来。

十年不见安否外,怪子面黝身红埃。

自言壮图醉无几,独有古胆刚不摧。

日于篇章遣孤愤,袖出巨轴为我开。

密行细书几千字,一一纸上皆琼瑰。

浑然天成有警句,直若未剖元气胚。

间工磨琢弄纤巧,真宰手把天葩裁。

诗人古亦少达者,非特徐子如寒灰。

孟郊老独张籍瞽,李杜落魄皆何哉。

剔抉幽秘夺造化,虽甚寒饿天弗哀。

又疑才命不俱得,既夺之命止与才。

子今所往但逢蹇,绊骥两足犹驽骀。

浦阳山深尚春浅,桃李才蕊花正梅。

子时过我值讼简,花下一饮将百杯。

酒酣慷慨起劝子,更厉头角需风雷。

纵令不偶竟穷死,犹愈空腹冠崔嵬。

拼音

pǔ yáng qióng pì shān yíng huí,xú zi pǐ mǎ qióng shān lái。

shí nián bù jiàn ān fǒu wài,guài zi miàn yǒu shēn hóng āi。

zì yán zhuàng tú zuì wú jǐ,dú yǒu gǔ dǎn gāng bù cuī。

rì yú piān zhāng qiǎn gū fèn,xiù chū jù zhóu wèi wǒ kāi。

mì xíng xì shū jǐ qiān zì,yī yī zhǐ shàng jiē qióng guī。

hún rán tiān chéng yǒu jǐng jù,zhí ruò wèi pōu yuán qì pēi。

jiān gōng mó zuó nòng xiān qiǎo,zhēn zǎi shǒu bǎ tiān pā cái。

shī rén gǔ yì shǎo dá zhě,fēi tè xú zi rú hán huī。

mèng jiāo lǎo dú zhāng jí gǔ,lǐ dù luò pò jiē hé zāi。

tī jué yōu mì duó zào huà,suī shén hán è tiān fú āi。

yòu yí cái mìng bù jù dé,jì duó zhī mìng zhǐ yǔ cái。

zi jīn suǒ wǎng dàn féng jiǎn,bàn jì liǎng zú yóu nú dài。

pǔ yáng shān shēn shàng chūn qiǎn,táo lǐ cái ruǐ huā zhèng méi。

zi shí guò wǒ zhí sòng jiǎn,huā xià yī yǐn jiāng bǎi bēi。

jiǔ hān kāng kǎi qǐ quàn zi,gèng lì tóu jiǎo xū fēng léi。

zòng lìng bù ǒu jìng qióng sǐ,yóu yù kōng fù guān cuī wéi。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →