通判国博中斋诗

天下以中为大本,天地得中能自生。

古之圣贤一用中,政刑礼乐万事平。

于戏后世中道丧,政分宽猛刑重轻。

礼非俭陋则奢僭,乐不专一须锵铿。

其间万事亦颇僻,或过不及谁与绳。

今公奋然力追救,大署中字为斋名。

谓中之迹不可见,粲焉其道存六经。

尚书洪范有皇极,春秋王道为权衡。

在易之爻贵二五,于诗无邪义甚明。

子思著篇究根柢,王通命说垂仪刑。

夜探群书味中理,鸡鸣而作还奉行。

出处语默皆时中,措诸万事无侧倾。

有时宾至相与乐,咏歌亦作中和声。

檐前竹树有中色,四序不改长青青。

公今一州贰守政,千里犹变中庸氓。

异时朝廷赞天子,扩之四海中道成。

至得摄齐升公斋,一听中论退服膺。

拼音

tiān xià yǐ zhōng wèi dà běn,tiān dì dé zhōng néng zì shēng。

gǔ zhī shèng xián yī yòng zhōng,zhèng xíng lǐ lè wàn shì píng。

yú xì hòu shì zhōng dào sàng,zhèng fēn kuān měng xíng zhòng qīng。

lǐ fēi jiǎn lòu zé shē jiàn,lè bù zhuān yī xū qiāng kēng。

qí jiān wàn shì yì pǒ pì,huò guò bù jí shuí yǔ shéng。

jīn gōng fèn rán lì zhuī jiù,dà shǔ zhōng zì wèi zhāi míng。

wèi zhōng zhī jì bù kě jiàn,càn yān qí dào cún liù jīng。

shàng shū hóng fàn yǒu huáng jí,chūn qiū wáng dào wèi quán héng。

zài yì zhī yáo guì èr wǔ,yú shī wú xié yì shén míng。

zi sī zhù piān jiū gēn dǐ,wáng tōng mìng shuō chuí yí xíng。

yè tàn qún shū wèi zhōng lǐ,jī míng ér zuò hái fèng xíng。

chū chù yǔ mò jiē shí zhōng,cuò zhū wàn shì wú cè qīng。

yǒu shí bīn zhì xiāng yǔ lè,yǒng gē yì zuò zhōng hé shēng。

yán qián zhú shù yǒu zhōng sè,sì xù bù gǎi zhǎng qīng qīng。

gōng jīn yī zhōu èr shǒu zhèng,qiān lǐ yóu biàn zhōng yōng máng。

yì shí cháo tíng zàn tiān zi,kuò zhī sì hǎi zhōng dào chéng。

zhì dé shè qí shēng gōng zhāi,yī tīng zhōng lùn tuì fú yīng。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →