和楼志国范君武读胡尉临安所获颜鲁公书断碑

书名唐世凡几人,鲁公运笔独有神。

当年一字百金直,异代傥获宜尔珍。

公尝道直不容内,江湖出走刺史轮。

东南挥翰落几郡,在处巨迹刊坚珉。

石坚字巨未应泐,旋复五代遗荒屯。

州镇寻兵寺观火,缺碑毁碣埋泥尘。

乾坤岂亦爱字宝,不使久屈卒不伸。

吻合阴假好事手,得此断石溪山垠。

苔封土蚀初莫省,一洗烂若开三辰。

不由名氏验体法,气质浑厚知颜筋。

点端屹如泰山立,画劲森似长戟陈。

宁同枣木浪传刻,少陵尤恶肥失真。

苍茫疑闻地灵泣,为失此石后土贫。

好事得之不自有,能广墨本遗其伦。

始从君武惬传玩,大句感发惊儒绅。

写公勋德无一欠,何必读史劳吾唇。

青衫志国继高唱,首论书法词逾新。

末言公忠死贼刃,不觉愤泪沾予巾。

昔人谓书乃心画,浮沉直挠皆相循。

公心远可此书鉴,体不姿媚一以淳。

严严古气自盘薄,宜汝希烈不得臣。

虽云笔力夺元化,济以忠谊重万钧。

后来忠谊弗公学,磨铅临帖虚终身。

李斯篆隶岂不好,彰彰奸迹流自秦。

乃知一艺不独善,所贵名节坚松筠。

鲁公之书以名贵,历代共宝无沉堙。

拼音

shū míng táng shì fán jǐ rén,lǔ gōng yùn bǐ dú yǒu shén。

dāng nián yī zì bǎi jīn zhí,yì dài tǎng huò yí ěr zhēn。

gōng cháng dào zhí bù róng nèi,jiāng hú chū zǒu cì shǐ lún。

dōng nán huī hàn luò jǐ jùn,zài chù jù jì kān jiān mín。

shí jiān zì jù wèi yīng lè,xuán fù wǔ dài yí huāng tún。

zhōu zhèn xún bīng sì guān huǒ,quē bēi huǐ jié mái ní chén。

qián kūn qǐ yì ài zì bǎo,bù shǐ jiǔ qū zú bù shēn。

wěn hé yīn jiǎ hǎo shì shǒu,dé cǐ duàn shí xī shān yín。

tái fēng tǔ shí chū mò shěng,yī xǐ làn ruò kāi sān chén。

bù yóu míng shì yàn tǐ fǎ,qì zhì hún hòu zhī yán jīn。

diǎn duān yì rú tài shān lì,huà jìn sēn shì zhǎng jǐ chén。

níng tóng zǎo mù làng chuán kè,shǎo líng yóu è féi shī zhēn。

cāng máng yí wén dì líng qì,wèi shī cǐ shí hòu tǔ pín。

hǎo shì dé zhī bù zì yǒu,néng guǎng mò běn yí qí lún。

shǐ cóng jūn wǔ qiè chuán wán,dà jù gǎn fā jīng rú shēn。

xiě gōng xūn dé wú yī qiàn,hé bì dú shǐ láo wú chún。

qīng shān zhì guó jì gāo chàng,shǒu lùn shū fǎ cí yú xīn。

mò yán gōng zhōng sǐ zéi rèn,bù jué fèn lèi zhān yǔ jīn。

xī rén wèi shū nǎi xīn huà,fú chén zhí náo jiē xiāng xún。

gōng xīn yuǎn kě cǐ shū jiàn,tǐ bù zī mèi yī yǐ chún。

yán yán gǔ qì zì pán báo,yí rǔ xī liè bù dé chén。

suī yún bǐ lì duó yuán huà,jì yǐ zhōng yì zhòng wàn jūn。

hòu lái zhōng yì fú gōng xué,mó qiān lín tiē xū zhōng shēn。

lǐ sī zhuàn lì qǐ bù hǎo,zhāng zhāng jiān jì liú zì qín。

nǎi zhī yī yì bù dú shàn,suǒ guì míng jié jiān sōng yún。

lǔ gōng zhī shū yǐ míng guì,lì dài gòng bǎo wú chén yīn。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →