临洺驿雨中作

朔野无花春意薄,斧声惟见桑枝落。

北人是日竞条桑,手执懿筐共操作。

客亭系马吟寒厅,细雨缠愁牢似缚。

多情北燕能傍人,如说春心绕疏箔。

故乡桃李应满园,烂熳香风随处著。

十年游宦辞江湖,尘土日侵双鬓恶。

天涯怀抱倾东南,闷对青灯举幽酌。

拼音

shuò yě wú huā chūn yì báo,fǔ shēng wéi jiàn sāng zhī luò。

běi rén shì rì jìng tiáo sāng,shǒu zhí yì kuāng gòng cāo zuò。

kè tíng xì mǎ yín hán tīng,xì yǔ chán chóu láo shì fù。

duō qíng běi yàn néng bàng rén,rú shuō chūn xīn rào shū bó。

gù xiāng táo lǐ yīng mǎn yuán,làn màn xiāng fēng suí chù zhù。

shí nián yóu huàn cí jiāng hú,chén tǔ rì qīn shuāng bìn è。

tiān yá huái bào qīng dōng nán,mèn duì qīng dēng jǔ yōu zhuó。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →