卖松翁

穷山老松干百尺,纵有爱者势难值。

小松耸擢未及丈,何亦冷落守岩石。

由来世眼习繁侈,竞事妖红与烂白。

往往破产聚名卉,未见有一号松癖。

城中有客卖桃李,美价高下随意得。

咄嗟彼叟何为者,浪负松本穷九陌。

行求善价吻欲燥,力弛还立朱门侧。

过之千百绝一顾,宁复肯许一钱直。

音声犹带涧风涩,颜色尚染岚烟黑。

松材虽良人未见,其奈桃李有春色。

嗟哉子计信疏矣,岂宜肩入芳菲域。

速培旧土养松干,待栋明堂柱帝宅。

予疑叟非鬻松者,无乃矫世为所特。

众趋时好逞秾艳,何独孑孑炫皴碧。

群雄驰骋尚谲诈,轲以仁义游六国。

时乎释老肆分籍,愈以原道破群惑。

叟乎叟乎予尔知,独行矫世难为力。

拼音

qióng shān lǎo sōng gàn bǎi chǐ,zòng yǒu ài zhě shì nán zhí。

xiǎo sōng sǒng zhuó wèi jí zhàng,hé yì lěng luò shǒu yán shí。

yóu lái shì yǎn xí fán chǐ,jìng shì yāo hóng yǔ làn bái。

wǎng wǎng pò chǎn jù míng huì,wèi jiàn yǒu yī hào sōng pǐ。

chéng zhōng yǒu kè mài táo lǐ,měi jià gāo xià suí yì dé。

duō jiē bǐ sǒu hé wèi zhě,làng fù sōng běn qióng jiǔ mò。

xíng qiú shàn jià wěn yù zào,lì chí hái lì zhū mén cè。

guò zhī qiān bǎi jué yī gù,níng fù kěn xǔ yī qián zhí。

yīn shēng yóu dài jiàn fēng sè,yán sè shàng rǎn lán yān hēi。

sōng cái suī liáng rén wèi jiàn,qí nài táo lǐ yǒu chūn sè。

jiē zāi zi jì xìn shū yǐ,qǐ yí jiān rù fāng fēi yù。

sù péi jiù tǔ yǎng sōng gàn,dài dòng míng táng zhù dì zhái。

yǔ yí sǒu fēi yù sōng zhě,wú nǎi jiǎo shì wèi suǒ tè。

zhòng qū shí hǎo chěng nóng yàn,hé dú jié jié xuàn cūn bì。

qún xióng chí chěng shàng jué zhà,kē yǐ rén yì yóu liù guó。

shí hū shì lǎo sì fēn jí,yù yǐ yuán dào pò qún huò。

sǒu hū sǒu hū yǔ ěr zhī,dú xíng jiǎo shì nán wèi lì。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →