冬雪行

幼年壮气寒逾热,更喜朱颜照飞雪。

门前地厚堆玉尘,屐齿千回狂走折。

今来过壮能几秋,眼未见雪心先愁。

病肤隐粟出门懒,敝袍尽日红炉头。

此身知更十年后,雪屋能如今坐否。

层衾没颔定昼眠,那复吟边开冻口。

壮龄衮衮洪涛奔,百年浩荡未易论。

人间万事亦颠倒,且对今雪空清樽。

拼音

yòu nián zhuàng qì hán yú rè,gèng xǐ zhū yán zhào fēi xuě。

mén qián dì hòu duī yù chén,jī chǐ qiān huí kuáng zǒu zhé。

jīn lái guò zhuàng néng jǐ qiū,yǎn wèi jiàn xuě xīn xiān chóu。

bìng fū yǐn sù chū mén lǎn,bì páo jǐn rì hóng lú tóu。

cǐ shēn zhī gèng shí nián hòu,xuě wū néng rú jīn zuò fǒu。

céng qīn méi hàn dìng zhòu mián,nà fù yín biān kāi dòng kǒu。

zhuàng líng gǔn gǔn hóng tāo bēn,bǎi nián hào dàng wèi yì lùn。

rén jiān wàn shì yì diān dào,qiě duì jīn xuě kōng qīng zūn。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →