题可久上人房素屏

雕轩画室吴僧居,花草禽鱼屏面集。

岂如萧爽大士堂,雪山数尺平头立。

满斋虚白已自生,隔坐纷华不容入。

霜毫一扫都无痕,独有淋漓粉光湿。

好丹世上空纭纭,趣与师同百无十。

常时吟客惟我来,共爱此屏微静翕。

目睛难驻手试扪,指下琉璃无寸涩。

愿乘醉笔留几行,为写高僧白云什。

拼音

diāo xuān huà shì wú sēng jū,huā cǎo qín yú píng miàn jí。

qǐ rú xiāo shuǎng dà shì táng,xuě shān shù chǐ píng tóu lì。

mǎn zhāi xū bái yǐ zì shēng,gé zuò fēn huá bù róng rù。

shuāng háo yī sǎo dōu wú hén,dú yǒu lín lí fěn guāng shī。

hǎo dān shì shàng kōng yún yún,qù yǔ shī tóng bǎi wú shí。

cháng shí yín kè wéi wǒ lái,gòng ài cǐ píng wēi jìng xī。

mù jīng nán zhù shǒu shì mén,zhǐ xià liú lí wú cùn sè。

yuàn chéng zuì bǐ liú jǐ xíng,wèi xiě gāo sēng bái yún shén。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →