穿岩

穿岩之峰高苍苍,峰峦十九摩天光。

晨曦烜赫晹出岫,下望沧海何茫茫。

有峰俯伏如鹅鼻,世说任公钓鱼地。

缆舟凿石宛然存,海变桑田几千岁。

泗洲俨然坐其中,右顾蒸饼香炉峰。

普贤狮子出云来,笔架磬峰应覆钟。

峰头有石平如席,仙子下棋有仙迹。

云收帐暖见文殊,新妇蛾眉弄空碧。

好似将军战胜归,摆旗卓剑逞雄威。

又若子卿持汉节,幞头高耸立丹墀。

或如骤马朝天阙,鼻孔撩天通日月。

中有神人来隐居,老墨题诗犹未灭。

断崖苍碧一线悬,崎岖有路如登天。

松关竹坞杂秋色,稻田麦垄凝春烟。

危楼杰阁建庵宇,石空神僧开山祖。

八载跏趺不下山,冷眼死生犹旦暮。

游人到此若登瀛,徙倚阑干鬼神惊。

当年泻出天池水,犹是寻常瀑布声。

山猿夜啼明月薄,听雪眠云犹未觉。

五百真人应共归,天香桂子纷纷落。

居民多在此山前,强寇陆梁宣和年。

流毒数州民受苦,老稚登山获保全。

谁知草莽英雄起,管领乡民皆效死。

山上分为西南界,十万魔军犹睥睨。

儒生谈笑觅封侯,胸中好算皆戈矛。

深入贼巢谕恩信,渠魁乞伏如罪俘。

上功幕府献天子,显立军功曳朱紫。

生灵不作犬羊羞,民到于今受其赐。

人心有感自不忘,从兹筑庵山之岗。

千春万载奉祀事,愿祝生民长乐康。

拼音

chuān yán zhī fēng gāo cāng cāng,fēng luán shí jiǔ mó tiān guāng。

chén xī xuǎn hè yì chū xiù,xià wàng cāng hǎi hé máng máng。

yǒu fēng fǔ fú rú é bí,shì shuō rèn gōng diào yú dì。

lǎn zhōu záo shí wǎn rán cún,hǎi biàn sāng tián jǐ qiān suì。

sì zhōu yǎn rán zuò qí zhōng,yòu gù zhēng bǐng xiāng lú fēng。

pǔ xián shī zi chū yún lái,bǐ jià qìng fēng yīng fù zhōng。

fēng tóu yǒu shí píng rú xí,xiān zi xià qí yǒu xiān jì。

yún shōu zhàng nuǎn jiàn wén shū,xīn fù é méi nòng kōng bì。

hǎo shì jiāng jūn zhàn shèng guī,bǎi qí zhuó jiàn chěng xióng wēi。

yòu ruò zi qīng chí hàn jié,fú tóu gāo sǒng lì dān chí。

huò rú zhòu mǎ cháo tiān quē,bí kǒng liāo tiān tōng rì yuè。

zhōng yǒu shén rén lái yǐn jū,lǎo mò tí shī yóu wèi miè。

duàn yá cāng bì yī xiàn xuán,qí qū yǒu lù rú dēng tiān。

sōng guān zhú wù zá qiū sè,dào tián mài lǒng níng chūn yān。

wēi lóu jié gé jiàn ān yǔ,shí kōng shén sēng kāi shān zǔ。

bā zài jiā fū bù xià shān,lěng yǎn sǐ shēng yóu dàn mù。

yóu rén dào cǐ ruò dēng yíng,xǐ yǐ lán gàn guǐ shén jīng。

dāng nián xiè chū tiān chí shuǐ,yóu shì xún cháng pù bù shēng。

shān yuán yè tí míng yuè báo,tīng xuě mián yún yóu wèi jué。

wǔ bǎi zhēn rén yīng gòng guī,tiān xiāng guì zi fēn fēn luò。

jū mín duō zài cǐ shān qián,qiáng kòu lù liáng xuān hé nián。

liú dú shù zhōu mín shòu kǔ,lǎo zhì dēng shān huò bǎo quán。

shuí zhī cǎo mǎng yīng xióng qǐ,guǎn lǐng xiāng mín jiē xiào sǐ。

shān shàng fēn wèi xī nán jiè,shí wàn mó jūn yóu pì nì。

rú shēng tán xiào mì fēng hóu,xiōng zhōng hǎo suàn jiē gē máo。

shēn rù zéi cháo yù ēn xìn,qú kuí qǐ fú rú zuì fú。

shàng gōng mù fǔ xiàn tiān zi,xiǎn lì jūn gōng yè zhū zǐ。

shēng líng bù zuò quǎn yáng xiū,mín dào yú jīn shòu qí cì。

rén xīn yǒu gǎn zì bù wàng,cóng zī zhù ān shān zhī gǎng。

qiān chūn wàn zài fèng sì shì,yuàn zhù shēng mín zhǎng lè kāng。

作者介绍

王爚

宋 · ? - 1275年

宋绍兴新昌人,字仲潜,一字伯晦,号修斋。宁宗嘉定十三年进士。度宗咸淳初,累官参知政事。十年,为左丞相兼枢密使。恭帝德祐元年,自请罢相回乡招募忠义抗击元兵,未许。又言贾似道专权误国之罪,始降诏切责似道。寻进平章军国重事,因素与陈宜中不协,罢相奉祠。有《言子》。

查看全部作品 →