清明雨 韦骧 宋 阴云散漫与山平,草暗花昏匝古城。定是天心恶游放,故将雨脚锁清明。谁知静圃无穷极,独有幽禽不住鸣。况值清明归去客,共樽谈笑有馀情。 拼音 yīn yún sàn màn yǔ shān píng,cǎo àn huā hūn zā gǔ chéng。dìng shì tiān xīn è yóu fàng,gù jiāng yǔ jiǎo suǒ qīng míng。shuí zhī jìng pǔ wú qióng jí,dú yǒu yōu qín bù zhù míng。kuàng zhí qīng míng guī qù kè,gòng zūn tán xiào yǒu yú qíng。 作者介绍 韦 韦骧 宋 · 1033年 - 1105年 宋杭州钱塘人,本名让,避濮王讳改名,字子骏。仁宗皇祐五年进士。历福建转运判官、尚书主客郎中。徽宗建中靖国初,除知明州。以左朝议大夫提举杭州洞霄宫。工诗文,有《钱塘集》。 查看全部作品 →