再和所酬

苌弘灭迹已绵久,谁于二月为隆冬。

相逢诗酒得贤侣,遽使炎燠生吾胸。

饮酣真趣不可坏,诗狂险韵皆能从。

殷勤鄙句复叩激,自喜牙琴还遇钟。

拼音

cháng hóng miè jì yǐ mián jiǔ,shuí yú èr yuè wèi lóng dōng。

xiāng féng shī jiǔ dé xián lǚ,jù shǐ yán yù shēng wú xiōng。

yǐn hān zhēn qù bù kě huài,shī kuáng xiǎn yùn jiē néng cóng。

yīn qín bǐ jù fù kòu jī,zì xǐ yá qín hái yù zhōng。

作者介绍

韦骧

宋 · 1033年 - 1105年

宋杭州钱塘人,本名让,避濮王讳改名,字子骏。仁宗皇祐五年进士。历福建转运判官、尚书主客郎中。徽宗建中靖国初,除知明州。以左朝议大夫提举杭州洞霄宫。工诗文,有《钱塘集》。

查看全部作品 →