游齐州灵岩四首

东国名高独此岩,群峰环抱自韬钤。

道场岑寂规风古,禅室空疏杖喝严。

木落有时飘殿角,云寒终日蔽山尖。

不知双鹤归何处,留得灵泉与众甜。

拼音

dōng guó míng gāo dú cǐ yán,qún fēng huán bào zì tāo qián。

dào chǎng cén jì guī fēng gǔ,chán shì kōng shū zhàng hē yán。

mù luò yǒu shí piāo diàn jiǎo,yún hán zhōng rì bì shān jiān。

bù zhī shuāng hè guī hé chù,liú dé líng quán yǔ zhòng tián。

作者介绍

韦骧

宋 · 1033年 - 1105年

宋杭州钱塘人,本名让,避濮王讳改名,字子骏。仁宗皇祐五年进士。历福建转运判官、尚书主客郎中。徽宗建中靖国初,除知明州。以左朝议大夫提举杭州洞霄宫。工诗文,有《钱塘集》。

查看全部作品 →