琅山听窦山人琴

秋深危阁气凄清,来听先生促轸声。

一曲写成君子操,七弦传尽古人情。

游云檐外如将合,幽鸟枝间不敢鸣。

未省琴心在何处,高山流水对前楹。

拼音

qiū shēn wēi gé qì qī qīng,lái tīng xiān shēng cù zhěn shēng。

yī qū xiě chéng jūn zi cāo,qī xián chuán jǐn gǔ rén qíng。

yóu yún yán wài rú jiāng hé,yōu niǎo zhī jiān bù gǎn míng。

wèi shěng qín xīn zài hé chù,gāo shān liú shuǐ duì qián yíng。

作者介绍

韦骧

宋 · 1033年 - 1105年

宋杭州钱塘人,本名让,避濮王讳改名,字子骏。仁宗皇祐五年进士。历福建转运判官、尚书主客郎中。徽宗建中靖国初,除知明州。以左朝议大夫提举杭州洞霄宫。工诗文,有《钱塘集》。

查看全部作品 →