和落花

春风几日为催开,却趁春风委翠苔。

莫讶花王留不住,本缘真宰傥然来。

暗随蝶梦飘书榻,半逐莺声落吹台。

绿叶依依犹可爱,吟肠终日为萦回。

拼音

chūn fēng jǐ rì wèi cuī kāi,què chèn chūn fēng wěi cuì tái。

mò yà huā wáng liú bù zhù,běn yuán zhēn zǎi tǎng rán lái。

àn suí dié mèng piāo shū tà,bàn zhú yīng shēng luò chuī tái。

lǜ yè yī yī yóu kě ài,yín cháng zhōng rì wèi yíng huí。

作者介绍

韦骧

宋 · 1033年 - 1105年

宋杭州钱塘人,本名让,避濮王讳改名,字子骏。仁宗皇祐五年进士。历福建转运判官、尚书主客郎中。徽宗建中靖国初,除知明州。以左朝议大夫提举杭州洞霄宫。工诗文,有《钱塘集》。

查看全部作品 →