又和彦常试院即事

辨骏由来尽马群,裁声今已得龙孙。

不容一字虚褒贬,可见诸生究本源。

衡鉴有凭宜自信,毫厘无益懒轻论。

分携莫惜频交语,且尽樽前蜡泪痕。

拼音

biàn jùn yóu lái jǐn mǎ qún,cái shēng jīn yǐ dé lóng sūn。

bù róng yī zì xū bāo biǎn,kě jiàn zhū shēng jiū běn yuán。

héng jiàn yǒu píng yí zì xìn,háo lí wú yì lǎn qīng lùn。

fēn xié mò xī pín jiāo yǔ,qiě jǐn zūn qián là lèi hén。

作者介绍

韦骧

宋 · 1033年 - 1105年

宋杭州钱塘人,本名让,避濮王讳改名,字子骏。仁宗皇祐五年进士。历福建转运判官、尚书主客郎中。徽宗建中靖国初,除知明州。以左朝议大夫提举杭州洞霄宫。工诗文,有《钱塘集》。

查看全部作品 →