闻胡琴一首

园林雨过秋萧索,幅巾谈笑情方乐。

歘然一抹四朱弦,续续清声透帘幕。

轻拢慢撚手应心,如出自然非以学。

露蝉凄咽春莺啭,变化逡巡动寥廓。

审音度曲肃众听,歌舞满堂生寂寞。

自嗟投老饮量衰,一举为空金凿落。

拼音

yuán lín yǔ guò qiū xiāo suǒ,fú jīn tán xiào qíng fāng lè。

chuā rán yī mǒ sì zhū xián,xù xù qīng shēng tòu lián mù。

qīng lǒng màn niǎn shǒu yīng xīn,rú chū zì rán fēi yǐ xué。

lù chán qī yàn chūn yīng zhuàn,biàn huà qūn xún dòng liáo kuò。

shěn yīn dù qū sù zhòng tīng,gē wǔ mǎn táng shēng jì mò。

zì jiē tóu lǎo yǐn liàng shuāi,yī jǔ wèi kōng jīn záo luò。

作者介绍

韦骧

宋 · 1033年 - 1105年

宋杭州钱塘人,本名让,避濮王讳改名,字子骏。仁宗皇祐五年进士。历福建转运判官、尚书主客郎中。徽宗建中靖国初,除知明州。以左朝议大夫提举杭州洞霄宫。工诗文,有《钱塘集》。

查看全部作品 →