书叹

文章关气运,要与理乱符。

谁知周赧末,犹胜秦皇初。

向来五星聚,奎躔遂华敷。

南北起周召,东西拟欧苏。

岂惟一时盛,万世垂楷模。

我虽季世产,闻道端不诬。

岂有苍精剑,铸自烧叶炉。

岂有轩辕鼎,散入蛮娘沽。

久幽世或有,速售理则无。

夕阳淡茅坞,荒烟正模糊。

拼音

wén zhāng guān qì yùn,yào yǔ lǐ luàn fú。

shuí zhī zhōu nǎn mò,yóu shèng qín huáng chū。

xiàng lái wǔ xīng jù,kuí chán suì huá fū。

nán běi qǐ zhōu zhào,dōng xī nǐ ōu sū。

qǐ wéi yī shí shèng,wàn shì chuí kǎi mó。

wǒ suī jì shì chǎn,wén dào duān bù wū。

qǐ yǒu cāng jīng jiàn,zhù zì shāo yè lú。

qǐ yǒu xuān yuán dǐng,sàn rù mán niáng gū。

jiǔ yōu shì huò yǒu,sù shòu lǐ zé wú。

xī yáng dàn máo wù,huāng yān zhèng mó hú。

作者介绍

黄宏

宋 · ? - ?

黄宏,字子约,号己斋,黄岩(今属浙江)人。超然从子。博学善词赋。元初,有以史才荐者,不就。落魄江湖几三十年。有《谷城集》,已佚。事见《大明一统志》卷四七、《宋季忠义录》卷一三《黄超然传》。今录诗五首。

查看全部作品 →