和葛闳寺丞接花歌

江城有卒老且贫,憔悴抱关良苦辛。

众中忽闻语声好,知是北来京洛人。

我试问云何至是,欲语汍澜堕双泪。

斯须收泪始能言,生自东都富贵地。

家有城南锦绣园,少年止以花为事。

黄金用尽无他能,却作琼林苑中吏。

年年中使先春来,晓宣口敕修花台。

奇芬异卉百馀品,求新换旧争栽培。

犹恐君王厌颜色,群芳只似寻常开。

幸有神仙接花术,更向都城求绝匹。

梁王苑里索妍姿,石氏园中搜淑质。

金刀玉尺裁量妙,香膏腻壤弥缝密。

回得东皇造化工,五色敷华异平日。

一朝宠爱归牡丹,千花相笑妖娆难。

窃药嫦娥新换骨,婵娟不似人间看。

太平天子春游好,金明柳色笼黄道。

道南楼殿五云高,钧天捧上蓬莱岛。

四边桃李不胜春,何况花王对玉宸。

国色精明动韶景,天香旖旎飘芳尘。

特奏霓裳羽衣曲,千官献寿罗星辰。

兑悦临轩逾数刻,花吏此时方得色。

白银红锦满牙床,拜赐仗前生羽翼。

惟观风景不忧身,一心岁岁供春职。

中途得罪情多故,刻木在前何敢诉。

窜来江外知几年,骨肉无音雁空度。

北人情况异南人,萧洒溪山苦无趣。

子规啼处血为花,黄梅熟时雨如雾。

多愁多恨信伤人,今年不及去年身。

目昏耳重精力减,复有乡心难具陈。

我闻此语聊悒悒,近曾侍从班中立。

朝违日下暮天涯,不学尔曹向隅泣。

人生荣辱如浮云,悠悠天地胡能执。

贾谊文才动汉家,当时不免来长沙。

幽求功业开元盛,亦作流人过梅岭。

我无一事逮古人,谪官却得神仙境。

自可优优乐名教,曾不恓恓吊形影。

接花之技尔则奇,江乡卑湿何能施。

吾皇又诏还淳朴,组绣文章皆弃遗。

上林将议赐民畋,似昔繁华徒尔为。

西都尚有名园处,我欲抽身希白傅。

一日天恩放尔归,相逐栽花洛阳去。

拼音

jiāng chéng yǒu zú lǎo qiě pín,qiáo cuì bào guān liáng kǔ xīn。

zhòng zhōng hū wén yǔ shēng hǎo,zhī shì běi lái jīng luò rén。

wǒ shì wèn yún hé zhì shì,yù yǔ wán lán duò shuāng lèi。

sī xū shōu lèi shǐ néng yán,shēng zì dōng dōu fù guì dì。

jiā yǒu chéng nán jǐn xiù yuán,shǎo nián zhǐ yǐ huā wèi shì。

huáng jīn yòng jǐn wú tā néng,què zuò qióng lín yuàn zhōng lì。

nián nián zhōng shǐ xiān chūn lái,xiǎo xuān kǒu chì xiū huā tái。

qí fēn yì huì bǎi yú pǐn,qiú xīn huàn jiù zhēng zāi péi。

yóu kǒng jūn wáng yàn yán sè,qún fāng zhǐ shì xún cháng kāi。

xìng yǒu shén xiān jiē huā shù,gèng xiàng dōu chéng qiú jué pǐ。

liáng wáng yuàn lǐ suǒ yán zī,shí shì yuán zhōng sōu shū zhì。

jīn dāo yù chǐ cái liàng miào,xiāng gāo nì rǎng mí fèng mì。

huí dé dōng huáng zào huà gōng,wǔ sè fū huá yì píng rì。

yī cháo chǒng ài guī mǔ dān,qiān huā xiāng xiào yāo ráo nán。

qiè yào cháng é xīn huàn gǔ,chán juān bù shì rén jiān kàn。

tài píng tiān zi chūn yóu hǎo,jīn míng liǔ sè lóng huáng dào。

dào nán lóu diàn wǔ yún gāo,jūn tiān pěng shàng péng lái dǎo。

sì biān táo lǐ bù shèng chūn,hé kuàng huā wáng duì yù chén。

guó sè jīng míng dòng sháo jǐng,tiān xiāng yǐ nǐ piāo fāng chén。

tè zòu ní shang yǔ yī qū,qiān guān xiàn shòu luó xīng chén。

duì yuè lín xuān yú shù kè,huā lì cǐ shí fāng dé sè。

bái yín hóng jǐn mǎn yá chuáng,bài cì zhàng qián shēng yǔ yì。

wéi guān fēng jǐng bù yōu shēn,yī xīn suì suì gōng chūn zhí。

zhōng tú dé zuì qíng duō gù,kè mù zài qián hé gǎn sù。

cuàn lái jiāng wài zhī jǐ nián,gǔ ròu wú yīn yàn kōng dù。

běi rén qíng kuàng yì nán rén,xiāo sǎ xī shān kǔ wú qù。

zi guī tí chù xuè wèi huā,huáng méi shú shí yǔ rú wù。

duō chóu duō hèn xìn shāng rén,jīn nián bù jí qù nián shēn。

mù hūn ěr zhòng jīng lì jiǎn,fù yǒu xiāng xīn nán jù chén。

wǒ wén cǐ yǔ liáo yì yì,jìn céng shì cóng bān zhōng lì。

cháo wéi rì xià mù tiān yá,bù xué ěr cáo xiàng yú qì。

rén shēng róng rǔ rú fú yún,yōu yōu tiān dì hú néng zhí。

jiǎ yì wén cái dòng hàn jiā,dāng shí bù miǎn lái zhǎng shā。

yōu qiú gōng yè kāi yuán shèng,yì zuò liú rén guò méi lǐng。

wǒ wú yī shì dǎi gǔ rén,zhé guān què dé shén xiān jìng。

zì kě yōu yōu lè míng jiào,céng bù xī xī diào xíng yǐng。

jiē huā zhī jì ěr zé qí,jiāng xiāng bēi shī hé néng shī。

wú huáng yòu zhào hái chún pǔ,zǔ xiù wén zhāng jiē qì yí。

shàng lín jiāng yì cì mín tián,shì xī fán huá tú ěr wèi。

xī dōu shàng yǒu míng yuán chù,wǒ yù chōu shēn xī bái fù。

yī rì tiān ēn fàng ěr guī,xiāng zhú zāi huā luò yáng qù。

作者介绍

范仲淹

宋 · 989年 - 1052年

范仲淹,字希文,汉族,北宋著名的政治家、思想家、军事家和文学家,世称“范文正公”。生于武宁军(治所徐州)(一说河北真定府)。祖籍邠州(今陕西省彬县),先人迁居苏州吴县(今江苏苏州),唐朝宰相范履冰的后人。他为政清廉,体恤民情,刚直不阿,力主改革,屡遭奸佞诬谤,数度被贬。1052年(皇祐四年)五月二十日病逝于徐州,终年64岁。是年十二月葬于河南伊川万安山,谥文正,封楚国公、魏国公。有《范文正公全集》传世,通行有清康熙岁寒堂刻版本,附《年谱》及《言行拾遗事录》等。

查看全部作品 →