过金堂迂路登三学山李八百仙人道场

失脚尘土窄,谒归旬朔暂。

迂径款名山,攀险得幽玩。

平川开霭杳,长江远疏散。

驱车松柏阴,闯户风日淡。

楼居规制古,殿壁丹青暗。

仙翁李八百,曾举陟霄汉。

遗迹古未陈,见我若笑粲。

灵液喷幽岩,枯楠茁新干。

黄冠肃延劳,绿茗劝浇灌。

饥肠殷雷蛰,尘虑忽冰泮。

碑阅唐隶遒,诗为处士叹。

三生学精苦,一日升汗漫。

我岂无宿缘,心犹悯世难。

思见甲兵洗,永息毡毳悍。

王度式金玉,民劳拔涂炭。

翛然一儒腐,不自省疏缓。

强令事驰驱,终觉窘羁绊。

何当脱屣去,托迹烟霞伴。

宫洞吟步虚,丹经严静观。

太初以为邻,巧历那可算。

松风天末来,为我发永叹。

拼音

shī jiǎo chén tǔ zhǎi,yè guī xún shuò zàn。

yū jìng kuǎn míng shān,pān xiǎn dé yōu wán。

píng chuān kāi ǎi yǎo,zhǎng jiāng yuǎn shū sàn。

qū chē sōng bǎi yīn,chuǎng hù fēng rì dàn。

lóu jū guī zhì gǔ,diàn bì dān qīng àn。

xiān wēng lǐ bā bǎi,céng jǔ zhì xiāo hàn。

yí jì gǔ wèi chén,jiàn wǒ ruò xiào càn。

líng yè pēn yōu yán,kū nán zhuó xīn gàn。

huáng guān sù yán láo,lǜ míng quàn jiāo guàn。

jī cháng yīn léi zhé,chén lǜ hū bīng pàn。

bēi yuè táng lì qiú,shī wèi chù shì tàn。

sān shēng xué jīng kǔ,yī rì shēng hàn màn。

wǒ qǐ wú sù yuán,xīn yóu mǐn shì nán。

sī jiàn jiǎ bīng xǐ,yǒng xī zhān cuì hàn。

wáng dù shì jīn yù,mín láo bá tú tàn。

xiāo rán yī rú fǔ,bù zì shěng shū huǎn。

qiáng lìng shì chí qū,zhōng jué jiǒng jī bàn。

hé dāng tuō xǐ qù,tuō jì yān xiá bàn。

gōng dòng yín bù xū,dān jīng yán jìng guān。

tài chū yǐ wèi lín,qiǎo lì nà kě suàn。

sōng fēng tiān mò lái,wèi wǒ fā yǒng tàn。

作者介绍

程公许

宋 · ? - ?

宋叙州宣化人,字季与,一字希颖,号沧洲。宁宗嘉定四年进士。历知崇宁县、施州通判,皆有惠政。理宗淳祐元年迁秘书少监,历起居舍人、中书舍人、礼部侍郎等职,官至权刑部尚书。立朝刚正,奏论时政得失,先后忤宰相史嵩之、郑清之,屡被排挤。为文有才气,著述多散佚,今存《沧洲尘缶编》。

查看全部作品 →