送悦斋先生

风尘三十年,世途日险窄。

婵娟弃土梗,倚市竞容泽。

大雅何寂寥,志士三叹息。

维皇惠斯文,为国永寿脉。

灵光岿独存,硕果有不食。

坤维返全璧,北墅归散策。

天开景气新,晴破层冰积。

畴咨耿宵虑,图任先耆德。

披云绚天章,趣驾觐宸极。

喉舌俄申命,股肱待宣力。

解弦未为难,航险那可忽。

泾渭不同流,薰莸讵相入。

所虞愤失职,阴拱或伺隙。

事须众贤和,乃可殄行堲。

沉几陛下圣,虚己言路辟。

稍欣元气充,犹虑外忧迫。

敌情任反覆,庙论须谨密。

功名百尺竿,家国万金璧。

平生一知己,瓣香无愧色。

驽怯勉荷担,迟顽费推激。

大艑驾云涛,薰风饱帆席。

丁宁耳面命,远别何须惜。

宽以七月程,修门拜赤舄。

拼音

fēng chén sān shí nián,shì tú rì xiǎn zhǎi。

chán juān qì tǔ gěng,yǐ shì jìng róng zé。

dà yǎ hé jì liáo,zhì shì sān tàn xī。

wéi huáng huì sī wén,wèi guó yǒng shòu mài。

líng guāng kuī dú cún,shuò guǒ yǒu bù shí。

kūn wéi fǎn quán bì,běi shù guī sàn cè。

tiān kāi jǐng qì xīn,qíng pò céng bīng jī。

chóu zī gěng xiāo lǜ,tú rèn xiān qí dé。

pī yún xuàn tiān zhāng,qù jià jìn chén jí。

hóu shé é shēn mìng,gǔ gōng dài xuān lì。

jiě xián wèi wèi nán,háng xiǎn nà kě hū。

jīng wèi bù tóng liú,xūn yóu jù xiāng rù。

suǒ yú fèn shī zhí,yīn gǒng huò cì xì。

shì xū zhòng xián hé,nǎi kě tiǎn xíng cí。

chén jǐ bì xià shèng,xū jǐ yán lù pì。

shāo xīn yuán qì chōng,yóu lǜ wài yōu pò。

dí qíng rèn fǎn fù,miào lùn xū jǐn mì。

gōng míng bǎi chǐ gān,jiā guó wàn jīn bì。

píng shēng yī zhī jǐ,bàn xiāng wú kuì sè。

nú qiè miǎn hé dān,chí wán fèi tuī jī。

dà biàn jià yún tāo,xūn fēng bǎo fān xí。

dīng níng ěr miàn mìng,yuǎn bié hé xū xī。

kuān yǐ qī yuè chéng,xiū mén bài chì xì。

作者介绍

程公许

宋 · ? - ?

宋叙州宣化人,字季与,一字希颖,号沧洲。宁宗嘉定四年进士。历知崇宁县、施州通判,皆有惠政。理宗淳祐元年迁秘书少监,历起居舍人、中书舍人、礼部侍郎等职,官至权刑部尚书。立朝刚正,奏论时政得失,先后忤宰相史嵩之、郑清之,屡被排挤。为文有才气,著述多散佚,今存《沧洲尘缶编》。

查看全部作品 →