代上夔帅丁文伯

璧月行素空,流魄寒潭水。

水非与月期,月岂待濯洗。

天光发于定,妙契元一理。

士生无南北,乐在相知心。

同行不同调,有如辰与参。

一言针芥投,山水皆知音。

畏斋天下士,执鞭愧我后。

当时俭府莲,最说庾公秀。

十年一欠伸,西楼黯回首。

油幢古夔子,锁棘外南宫。

宝鉴贮英裁,毡笔题至公。

讯旧一以悽,浩荡华表风。

宇县莽烟尘,人物叹今眇。

兰芷閟其芳,所御或荼蓼。

隐思不遑寐,令我忧心悄。

古今几枰棋,胜败无常形。

世岂欠国手,一著何可轻。

但恐当局迷,渠知死可生。

向来一寸心,行世几濩落。

矫性动有妨,幽思谁与豁。

为君歌慨慷,长风起天末。

拼音

bì yuè xíng sù kōng,liú pò hán tán shuǐ。

shuǐ fēi yǔ yuè qī,yuè qǐ dài zhuó xǐ。

tiān guāng fā yú dìng,miào qì yuán yī lǐ。

shì shēng wú nán běi,lè zài xiāng zhī xīn。

tóng xíng bù tóng diào,yǒu rú chén yǔ cān。

yī yán zhēn jiè tóu,shān shuǐ jiē zhī yīn。

wèi zhāi tiān xià shì,zhí biān kuì wǒ hòu。

dāng shí jiǎn fǔ lián,zuì shuō yǔ gōng xiù。

shí nián yī qiàn shēn,xī lóu àn huí shǒu。

yóu chuáng gǔ kuí zi,suǒ jí wài nán gōng。

bǎo jiàn zhù yīng cái,zhān bǐ tí zhì gōng。

xùn jiù yī yǐ qī,hào dàng huá biǎo fēng。

yǔ xiàn mǎng yān chén,rén wù tàn jīn miǎo。

lán zhǐ bì qí fāng,suǒ yù huò tú liǎo。

yǐn sī bù huáng mèi,lìng wǒ yōu xīn qiāo。

gǔ jīn jǐ píng qí,shèng bài wú cháng xíng。

shì qǐ qiàn guó shǒu,yī zhù hé kě qīng。

dàn kǒng dāng jú mí,qú zhī sǐ kě shēng。

xiàng lái yī cùn xīn,xíng shì jǐ huò luò。

jiǎo xìng dòng yǒu fáng,yōu sī shuí yǔ huō。

wèi jūn gē kǎi kāng,zhǎng fēng qǐ tiān mò。

作者介绍

程公许

宋 · ? - ?

宋叙州宣化人,字季与,一字希颖,号沧洲。宁宗嘉定四年进士。历知崇宁县、施州通判,皆有惠政。理宗淳祐元年迁秘书少监,历起居舍人、中书舍人、礼部侍郎等职,官至权刑部尚书。立朝刚正,奏论时政得失,先后忤宰相史嵩之、郑清之,屡被排挤。为文有才气,著述多散佚,今存《沧洲尘缶编》。

查看全部作品 →