送平章解机政以保宁之节荣还里第

孔山高嵯峨,其下一区宅。

敷床万牙签,宁取籯金积。

委身事君子,星驾莫遑息。

岂不念林岩,政尔柄枢极。

巨川尔杭之,陛下心以怿。

累章拜俞旨,告廷扬显册。

一笑堂印抛,我友浮丘伯。

士以名德重,如护万金璧。

受宠惕临深,持满常惧溢。

恭惟学古胸,富有经世策。

探怀取二三,兴运际五百。

贤人如参术,足以壮国脉。

兹理要密庸,宁复胶于迹。

肘后可无传,能使寿金石。

先生还孔山,宸奎揭素壁。

似胜平泉墅,林立万株石。

向来翘材馆,楹桷富山积。

终焉愧轮囷,可能补寸尺。

浙潮浪拍天,归帆风借力。

百拜寿斯文,华皓配南极。

何当脱拘挛,日侍维摩室。

拼音

kǒng shān gāo cuó é,qí xià yī qū zhái。

fū chuáng wàn yá qiān,níng qǔ yíng jīn jī。

wěi shēn shì jūn zi,xīng jià mò huáng xī。

qǐ bù niàn lín yán,zhèng ěr bǐng shū jí。

jù chuān ěr háng zhī,bì xià xīn yǐ yì。

lèi zhāng bài yú zhǐ,gào tíng yáng xiǎn cè。

yī xiào táng yìn pāo,wǒ yǒu fú qiū bó。

shì yǐ míng dé zhòng,rú hù wàn jīn bì。

shòu chǒng tì lín shēn,chí mǎn cháng jù yì。

gōng wéi xué gǔ xiōng,fù yǒu jīng shì cè。

tàn huái qǔ èr sān,xīng yùn jì wǔ bǎi。

xián rén rú cān shù,zú yǐ zhuàng guó mài。

zī lǐ yào mì yōng,níng fù jiāo yú jì。

zhǒu hòu kě wú chuán,néng shǐ shòu jīn shí。

xiān shēng hái kǒng shān,chén kuí jiē sù bì。

shì shèng píng quán shù,lín lì wàn zhū shí。

xiàng lái qiào cái guǎn,yíng jué fù shān jī。

zhōng yān kuì lún qūn,kě néng bǔ cùn chǐ。

zhè cháo làng pāi tiān,guī fān fēng jiè lì。

bǎi bài shòu sī wén,huá hào pèi nán jí。

hé dāng tuō jū luán,rì shì wéi mó shì。

作者介绍

程公许

宋 · ? - ?

宋叙州宣化人,字季与,一字希颖,号沧洲。宁宗嘉定四年进士。历知崇宁县、施州通判,皆有惠政。理宗淳祐元年迁秘书少监,历起居舍人、中书舍人、礼部侍郎等职,官至权刑部尚书。立朝刚正,奏论时政得失,先后忤宰相史嵩之、郑清之,屡被排挤。为文有才气,著述多散佚,今存《沧洲尘缶编》。

查看全部作品 →