青山高为宋郎中德之作

青山高,六六峰。瑶镌嵽嶪千万仞,斗起西南天半空。

蒸岚喷薄不得泄,翠屏掩霭深几重。不知丹梯委曲到何许,飞楼杰观缥缈疑神功。

丈人天上足官府,爱此叠嶂高巃嵷。奏疏白玉京,此山上帝之离宫。

臣请为帝守宫钥,检课列仙功行之异同。帝凭玉几颔其奏,导以绛节双青童。

岳灵嶪峨远奔命,其下渎鬼趋蒙鸿。丹书校录晓继夕,朱衣执侍严且恭。

赤明龙汉屈指今几劫,珠幢羽帔可想不可踪。云璈铿鍧洞天晓,步虚寥亮阊阖风。

有时山空夜永斗柄出复没,眩眼千炬煜煜灯吐红。

呜呼青山高兮六六峰,丈人宫阙兮远层穹,飞仙来往兮安得逢。

山中人兮媚幽独,烜山绪兮雪溪翁。形癯霄汉舞皓鹤,神茂晴峦森老松。

三生曾侍丈人之左右,出入孔老竺乾之学该以通。

把茅山间二十年,幽栖活计那讳穷。白云四壁兮风月窗栊,玉泉如饴兮柏实可饔。

丈人悯世日混浊,敕遣下山开瞽蒙。被发鞭麒麟,驾霆呵灵霳。

高冈一鸣众鸟喑不吐,修门再入九虎狞以攻。飘然整我飞霞佩,佳山水处挟册从。

仙槎尚有楼突兀,荡漾万顷风涛中。酒酣浩歌蕊珠三叠之险韵,出没蛟蜃悲鱼龙。

道逢仇池老仙伯,握手一笑蟆鼻烟溟蒙。混成庵中据梧默数息,明霞阁上弹铗看飞鸿。

丈人嗔不归,鸾歌凤舞瞻听慵。我闻至人离世不忘世,肯学山泽之臞块独守此虎豹丛。

欧子来自神清洞,乐天故栖蓬海东。手携天孙云汉之机杼,下与世俗一洗组纂之拙工。

后先相望几百年,帝命何独私与公。青山之阻烟霞浓,六时滴水声玲珑。

猿鹤何知强悽怨,祝公不用思??。我愿飞章夜扣丈人九仙之宝室,世路荆棘人心蓬。

洗氛涤祲待雨露,惊聩醒醉须笙镛。乞公且住千百岁,要使民有司命儒有宗。

色丝不尽今古胸,帝衮何阙须弥缝,笑谈变俗为时雍。

青山青山长好在,洞天气物何曾改。归来瑶简朝丈人,坐看桑田变沧海。

拼音

qīng shān gāo,liù liù fēng。yáo juān dié yè qiān wàn rèn,dòu qǐ xī nán tiān bàn kōng。

zhēng lán pēn báo bù dé xiè,cuì píng yǎn ǎi shēn jǐ zhòng。bù zhī dān tī wěi qū dào hé xǔ,fēi lóu jié guān piāo miǎo yí shén gōng。

zhàng rén tiān shàng zú guān fǔ,ài cǐ dié zhàng gāo lóng sǒng。zòu shū bái yù jīng,cǐ shān shàng dì zhī lí gōng。

chén qǐng wèi dì shǒu gōng yào,jiǎn kè liè xiān gōng xíng zhī yì tóng。dì píng yù jǐ hàn qí zòu,dǎo yǐ jiàng jié shuāng qīng tóng。

yuè líng yè é yuǎn bēn mìng,qí xià dú guǐ qū méng hóng。dān shū xiào lù xiǎo jì xī,zhū yī zhí shì yán qiě gōng。

chì míng lóng hàn qū zhǐ jīn jǐ jié,zhū chuáng yǔ pèi kě xiǎng bù kě zōng。yún áo kēng hōng dòng tiān xiǎo,bù xū liáo liàng chāng hé fēng。

yǒu shí shān kōng yè yǒng dòu bǐng chū fù méi,xuàn yǎn qiān jù yù yù dēng tǔ hóng。

wū hū qīng shān gāo xī liù liù fēng,zhàng rén gōng quē xī yuǎn céng qióng,fēi xiān lái wǎng xī ān dé féng。

shān zhōng rén xī mèi yōu dú,xuǎn shān xù xī xuě xī wēng。xíng qú xiāo hàn wǔ hào hè,shén mào qíng luán sēn lǎo sōng。

sān shēng céng shì zhàng rén zhī zuǒ yòu,chū rù kǒng lǎo zhú qián zhī xué gāi yǐ tōng。

bǎ máo shān jiān èr shí nián,yōu qī huó jì nà huì qióng。bái yún sì bì xī fēng yuè chuāng lóng,yù quán rú yí xī bǎi shí kě yōng。

zhàng rén mǐn shì rì hùn zhuó,chì qiǎn xià shān kāi gǔ méng。bèi fā biān qí lín,jià tíng hē líng lóng。

gāo gāng yī míng zhòng niǎo yīn bù tǔ,xiū mén zài rù jiǔ hǔ níng yǐ gōng。piāo rán zhěng wǒ fēi xiá pèi,jiā shān shuǐ chù xié cè cóng。

xiān chá shàng yǒu lóu tū wù,dàng yàng wàn qǐng fēng tāo zhōng。jiǔ hān hào gē ruǐ zhū sān dié zhī xiǎn yùn,chū méi jiāo shèn bēi yú lóng。

dào féng chóu chí lǎo xiān bó,wò shǒu yī xiào má bí yān míng méng。hùn chéng ān zhōng jù wú mò shù xī,míng xiá gé shàng dàn jiá kàn fēi hóng。

zhàng rén chēn bù guī,luán gē fèng wǔ zhān tīng yōng。wǒ wén zhì rén lí shì bù wàng shì,kěn xué shān zé zhī qú kuài dú shǒu cǐ hǔ bào cóng。

ōu zi lái zì shén qīng dòng,lè tiān gù qī péng hǎi dōng。shǒu xié tiān sūn yún hàn zhī jī zhù,xià yǔ shì sú yī xǐ zǔ zuǎn zhī zhuō gōng。

hòu xiān xiāng wàng jǐ bǎi nián,dì mìng hé dú sī yǔ gōng。qīng shān zhī zǔ yān xiá nóng,liù shí dī shuǐ shēng líng lóng。

yuán hè hé zhī qiáng qī yuàn,zhù gōng bù yòng sī chōng chōng。wǒ yuàn fēi zhāng yè kòu zhàng rén jiǔ xiān zhī bǎo shì,shì lù jīng jí rén xīn péng。

xǐ fēn dí jìn dài yǔ lù,jīng kuì xǐng zuì xū shēng yōng。qǐ gōng qiě zhù qiān bǎi suì,yào shǐ mín yǒu sī mìng rú yǒu zōng。

sè sī bù jǐn jīn gǔ xiōng,dì gǔn hé quē xū mí fèng,xiào tán biàn sú wèi shí yōng。

qīng shān qīng shān zhǎng hǎo zài,dòng tiān qì wù hé céng gǎi。guī lái yáo jiǎn cháo zhàng rén,zuò kàn sāng tián biàn cāng hǎi。

作者介绍

程公许

宋 · ? - ?

宋叙州宣化人,字季与,一字希颖,号沧洲。宁宗嘉定四年进士。历知崇宁县、施州通判,皆有惠政。理宗淳祐元年迁秘书少监,历起居舍人、中书舍人、礼部侍郎等职,官至权刑部尚书。立朝刚正,奏论时政得失,先后忤宰相史嵩之、郑清之,屡被排挤。为文有才气,著述多散佚,今存《沧洲尘缶编》。

查看全部作品 →