诸友载酒饮沧江海棠下公许以上寿亲庭不克与胜赏翌日招饮出示新作敬和元韵

杜陵老翁身转蓬,浣花溪头诗更工。

向来隐语最沉著,锦宫花里看晓红。

想当绕树经营时,吟思拍拍春醅醲。

重跗叠萼今胜昔,五百年远谁为容。

使君结庐沧江上,补处不隔牛马风。

竹蹊花坞穿窈窕,佳趣似是桃源同。

一年好春海棠擅,隔墙恨不载酒从。

颇闻花阴喧语笑,何似橘仙隐巴邛。

主人眼底有青白,风流骇俗阮嗣宗。

化工不耐凌铄苦,故使分薄阿堵中。

那知阳春恣陶写,何物芥此云梦胸。

玉湖亭上一尊酒,柳花漠漠江溶溶。

锦机转眼雪糁径,还有明年春再逢。

要知造物无尽藏,那肯一日居成功。

商讴为公不成调,谁叫阊阖笺天公。

晚红一醉亦聊尔,休逐沧浪垂钓翁。

拼音

dù líng lǎo wēng shēn zhuǎn péng,huàn huā xī tóu shī gèng gōng。

xiàng lái yǐn yǔ zuì chén zhù,jǐn gōng huā lǐ kàn xiǎo hóng。

xiǎng dāng rào shù jīng yíng shí,yín sī pāi pāi chūn pēi nóng。

zhòng fū dié è jīn shèng xī,wǔ bǎi nián yuǎn shuí wèi róng。

shǐ jūn jié lú cāng jiāng shàng,bǔ chù bù gé niú mǎ fēng。

zhú qī huā wù chuān yǎo tiǎo,jiā qù shì shì táo yuán tóng。

yī nián hǎo chūn hǎi táng shàn,gé qiáng hèn bù zài jiǔ cóng。

pǒ wén huā yīn xuān yǔ xiào,hé shì jú xiān yǐn bā qióng。

zhǔ rén yǎn dǐ yǒu qīng bái,fēng liú hài sú ruǎn sì zōng。

huà gōng bù nài líng shuò kǔ,gù shǐ fēn báo ā dǔ zhōng。

nà zhī yáng chūn zì táo xiě,hé wù jiè cǐ yún mèng xiōng。

yù hú tíng shàng yī zūn jiǔ,liǔ huā mò mò jiāng róng róng。

jǐn jī zhuǎn yǎn xuě sǎn jìng,hái yǒu míng nián chūn zài féng。

yào zhī zào wù wú jǐn cáng,nà kěn yī rì jū chéng gōng。

shāng ōu wèi gōng bù chéng diào,shuí jiào chāng hé jiān tiān gōng。

wǎn hóng yī zuì yì liáo ěr,xiū zhú cāng làng chuí diào wēng。

作者介绍

程公许

宋 · ? - ?

宋叙州宣化人,字季与,一字希颖,号沧洲。宁宗嘉定四年进士。历知崇宁县、施州通判,皆有惠政。理宗淳祐元年迁秘书少监,历起居舍人、中书舍人、礼部侍郎等职,官至权刑部尚书。立朝刚正,奏论时政得失,先后忤宰相史嵩之、郑清之,屡被排挤。为文有才气,著述多散佚,今存《沧洲尘缶编》。

查看全部作品 →