东州逸党

天之有常度,躔次绝乖离。

地之有常理,沈潜无变亏。

人之有常道,高下遵轨仪。

三才各定位,万古永不移。

二仪设有变,修德可以祈。

人道或反常,其乱何由支。

昔在典午朝,国祚向陵夷。

日向中夜出,赫赫来东陲。

地向太极裂,中有苍鹅飞。

高厚灾且异,人妖亦繁滋。

始有竹林民,怪诞名不羁。

次有夷甫辈,高谈慕无为。

沈湎多越礼,阮籍兼辅之。

虚名能饰诈,光逸与王尼。

何曾有先见,不能救其衰。

张华徒竭力,无以扶其危。

至今西晋书,读之堪涕洟。

尔来历千年,炎宋运重熙。

东州有逸党,尊大自相推。

号曰方外交,荡然绝四维。

六籍被诋诃,三皇遭毁訾。

坑儒愚黔首,快哉秦李斯。

与世立宪度,迂哉鲁先师。

流宕终忘反,恶闻有民彝。

或为童牧饮,垂髽以相嬉。

或作概量歌,无非市井辞。

或作薤露唱,发声令人悲。

或称重气义,金帛不为赀。

或曰外形骸,顶踵了无丝。

麀聚复优杂,何者为尊卑。

遥闻风波民,未见如调饥。

偶逢绅带士,相对如拘縻。

不知二纪来,此风肇自谁。

都缘极显地,多用宁馨儿。

斯人之一唱,翕然天下随。

斯人之一趋,靡然天下驰。

乡老为品状,不以逸为嗤。

宗伯主计偕,不以逸为非。

私庭训子弟,多以逸为宜。

公朝论人物,翻以逸为奇。

家国尽为逸,礼法从何施。

我常病其事,中夜起思惟。

平地三尺限,空车登无歧。

重载历百仞,所来因陵迟。

万一染成俗,虽悔何由追。

众人皆若梦,焉能分其糜。

众人皆若醉,不知啜其醨。

天下皆病痿,俾谁就鲁医。

天下皆病狂,何暇灸其眉。

幸有名教党,可与决雄雌。

所嗟九品贱,不得立文墀。

贾谊惟恸哭,梁鸿空五噫。

终削南山竹,冒死指其疵。

愿乘九庙灵,感悟宸心知。

赫尔奋独断,去邪在勿疑。

分捕复大索,憸人无孑遗。

大者肆朝市,其徒窜海湄。

杀一以戒万,是曰政之基。

千奴共一胆,胆破众自隳。

无使永嘉风,败乱升平时。

拼音

tiān zhī yǒu cháng dù,chán cì jué guāi lí。

dì zhī yǒu cháng lǐ,shěn qián wú biàn kuī。

rén zhī yǒu cháng dào,gāo xià zūn guǐ yí。

sān cái gè dìng wèi,wàn gǔ yǒng bù yí。

èr yí shè yǒu biàn,xiū dé kě yǐ qí。

rén dào huò fǎn cháng,qí luàn hé yóu zhī。

xī zài diǎn wǔ cháo,guó zuò xiàng líng yí。

rì xiàng zhōng yè chū,hè hè lái dōng chuí。

dì xiàng tài jí liè,zhōng yǒu cāng é fēi。

gāo hòu zāi qiě yì,rén yāo yì fán zī。

shǐ yǒu zhú lín mín,guài dàn míng bù jī。

cì yǒu yí fǔ bèi,gāo tán mù wú wèi。

shěn miǎn duō yuè lǐ,ruǎn jí jiān fǔ zhī。

xū míng néng shì zhà,guāng yì yǔ wáng ní。

hé céng yǒu xiān jiàn,bù néng jiù qí shuāi。

zhāng huá tú jié lì,wú yǐ fú qí wēi。

zhì jīn xī jìn shū,dú zhī kān tì tì。

ěr lái lì qiān nián,yán sòng yùn zhòng xī。

dōng zhōu yǒu yì dǎng,zūn dà zì xiāng tuī。

hào yuē fāng wài jiāo,dàng rán jué sì wéi。

liù jí bèi dǐ hē,sān huáng zāo huǐ zī。

kēng rú yú qián shǒu,kuài zāi qín lǐ sī。

yǔ shì lì xiàn dù,yū zāi lǔ xiān shī。

liú dàng zhōng wàng fǎn,è wén yǒu mín yí。

huò wèi tóng mù yǐn,chuí zhuā yǐ xiāng xī。

huò zuò gài liàng gē,wú fēi shì jǐng cí。

huò zuò xiè lù chàng,fā shēng lìng rén bēi。

huò chēng zhòng qì yì,jīn bó bù wèi zī。

huò yuē wài xíng hái,dǐng zhǒng le wú sī。

yōu jù fù yōu zá,hé zhě wèi zūn bēi。

yáo wén fēng bō mín,wèi jiàn rú diào jī。

ǒu féng shēn dài shì,xiāng duì rú jū mí。

bù zhī èr jì lái,cǐ fēng zhào zì shuí。

dōu yuán jí xiǎn dì,duō yòng níng xīn ér。

sī rén zhī yī chàng,xī rán tiān xià suí。

sī rén zhī yī qū,mí rán tiān xià chí。

xiāng lǎo wèi pǐn zhuàng,bù yǐ yì wèi chī。

zōng bó zhǔ jì xié,bù yǐ yì wèi fēi。

sī tíng xùn zi dì,duō yǐ yì wèi yí。

gōng cháo lùn rén wù,fān yǐ yì wèi qí。

jiā guó jǐn wèi yì,lǐ fǎ cóng hé shī。

wǒ cháng bìng qí shì,zhōng yè qǐ sī wéi。

píng dì sān chǐ xiàn,kōng chē dēng wú qí。

zhòng zài lì bǎi rèn,suǒ lái yīn líng chí。

wàn yī rǎn chéng sú,suī huǐ hé yóu zhuī。

zhòng rén jiē ruò mèng,yān néng fēn qí mí。

zhòng rén jiē ruò zuì,bù zhī chuài qí lí。

tiān xià jiē bìng wěi,bǐ shuí jiù lǔ yī。

tiān xià jiē bìng kuáng,hé xiá jiǔ qí méi。

xìng yǒu míng jiào dǎng,kě yǔ jué xióng cí。

suǒ jiē jiǔ pǐn jiàn,bù dé lì wén chí。

jiǎ yì wéi tòng kū,liáng hóng kōng wǔ yī。

zhōng xuē nán shān zhú,mào sǐ zhǐ qí cī。

yuàn chéng jiǔ miào líng,gǎn wù chén xīn zhī。

hè ěr fèn dú duàn,qù xié zài wù yí。

fēn bǔ fù dà suǒ,xiān rén wú jié yí。

dà zhě sì cháo shì,qí tú cuàn hǎi méi。

shā yī yǐ jiè wàn,shì yuē zhèng zhī jī。

qiān nú gòng yī dǎn,dǎn pò zhòng zì huī。

wú shǐ yǒng jiā fēng,bài luàn shēng píng shí。

作者介绍

颜太初

宋 · ? - ?

宋徐州彭城人,字醇之,号凫绎处士。第进士。博学有才,慷慨好义。喜为诗,多讥切时事。历莒县尉、临晋主簿,累迁南京国子监说书。卒年四十余。著书号“洙南子”。有《淳曜联英》及文集。

查看全部作品 →