和束熙之雨后

猎猎风吹雨气腥,谁翻碧海踏天倾。

如何农畯三时望,只得官蛙一处鸣。

何处断虹残冷落,有时斜照暂分明。

当车收辙云藏迹,依旧晴空万里平。

拼音

liè liè fēng chuī yǔ qì xīng,shuí fān bì hǎi tà tiān qīng。

rú hé nóng jùn sān shí wàng,zhǐ dé guān wā yī chù míng。

hé chù duàn hóng cán lěng luò,yǒu shí xié zhào zàn fēn míng。

dāng chē shōu zhé yún cáng jì,yī jiù qíng kōng wàn lǐ píng。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →