答王薄正叔

当年论友笑常情,谁使风波忽沸腾。

自有赤心包白日,竟无绮语敌青蝇。

重来赭面还如火,自许清诚卒似冰。

反覆来篇却堪叹,待将遗恨寄朱绳。

拼音

dāng nián lùn yǒu xiào cháng qíng,shuí shǐ fēng bō hū fèi téng。

zì yǒu chì xīn bāo bái rì,jìng wú qǐ yǔ dí qīng yíng。

zhòng lái zhě miàn hái rú huǒ,zì xǔ qīng chéng zú shì bīng。

fǎn fù lái piān què kān tàn,dài jiāng yí hèn jì zhū shéng。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →