闻雁

可怜饮啄镇随阳,何处闻时最断肠。

万里波涛九秋后,五更风雨一灯旁。

乾坤莽莽连舟楫,缯缴纷纷幂稻梁。

安得人同羁旅意,悠悠南北不相伤。

拼音

kě lián yǐn zhuó zhèn suí yáng,hé chù wén shí zuì duàn cháng。

wàn lǐ bō tāo jiǔ qiū hòu,wǔ gèng fēng yǔ yī dēng páng。

qián kūn mǎng mǎng lián zhōu jí,zēng jiǎo fēn fēn mì dào liáng。

ān dé rén tóng jī lǚ yì,yōu yōu nán běi bù xiāng shāng。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →