去草

毵毵出土初如直,袅袅随风竞自斜。

漫借人锄劳刬拔,只消夜雨又萌芽。

良田力尽农夫叹,直道春荒志士嗟。

满目青青尽芜蔓,更于何处问蓬麻。

拼音

sān sān chū tǔ chū rú zhí,niǎo niǎo suí fēng jìng zì xié。

màn jiè rén chú láo chǎn bá,zhǐ xiāo yè yǔ yòu méng yá。

liáng tián lì jǐn nóng fū tàn,zhí dào chūn huāng zhì shì jiē。

mǎn mù qīng qīng jǐn wú màn,gèng yú hé chù wèn péng má。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →