和人双柏 王令 宋 一时封植由谁力,万古樵莱偶自全。不惜以材同失地,好留更老共支天。人疑久有神灵守,客爱生无雨露偏。为语长松号孤劲,得秦封爵果何缘。 拼音 yī shí fēng zhí yóu shuí lì,wàn gǔ qiáo lái ǒu zì quán。bù xī yǐ cái tóng shī dì,hǎo liú gèng lǎo gòng zhī tiān。rén yí jiǔ yǒu shén líng shǒu,kè ài shēng wú yǔ lù piān。wèi yǔ zhǎng sōng hào gū jìn,dé qín fēng jué guǒ hé yuán。 作者介绍 王 王令 宋 · 1032年 - 1059年 宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。 查看全部作品 →