雨后 王令 宋 毿毿柳色绿垂齐,草引青天去自迷。人说春园有寻路,我嗟荒径正行泥。蝶多平日浑如梦,花好谁家又有蹊。儿女狂娇随马逐,高眠可惜日垂西。 拼音 sān sān liǔ sè lǜ chuí qí,cǎo yǐn qīng tiān qù zì mí。rén shuō chūn yuán yǒu xún lù,wǒ jiē huāng jìng zhèng xíng ní。dié duō píng rì hún rú mèng,huā hǎo shuí jiā yòu yǒu qī。ér nǚ kuáng jiāo suí mǎ zhú,gāo mián kě xī rì chuí xī。 作者介绍 王 王令 宋 · 1032年 - 1059年 宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。 查看全部作品 →