寄李君厚 王令 宋 一笑东风去十年,重来稚子已差肩。脱衣呼客家声旧,把酒论心士气全。病骥远思牵直道,老鹰秋梦入青天。自言出处身无累,一把穷通寄自然。 拼音 yī xiào dōng fēng qù shí nián,zhòng lái zhì zi yǐ chà jiān。tuō yī hū kè jiā shēng jiù,bǎ jiǔ lùn xīn shì qì quán。bìng jì yuǎn sī qiān zhí dào,lǎo yīng qiū mèng rù qīng tiān。zì yán chū chù shēn wú lèi,yī bǎ qióng tōng jì zì rán。 作者介绍 王 王令 宋 · 1032年 - 1059年 宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。 查看全部作品 →