次韵满子权见寄

当世雄图不可怀,退居蒿艾自沉埋。

门无来足荆生道,病不能锄草上阶。

自是直方违世易,况将疏懒合人乖。

无由与子同樵种,回首平林浪可柴。

拼音

dāng shì xióng tú bù kě huái,tuì jū hāo ài zì chén mái。

mén wú lái zú jīng shēng dào,bìng bù néng chú cǎo shàng jiē。

zì shì zhí fāng wéi shì yì,kuàng jiāng shū lǎn hé rén guāi。

wú yóu yǔ zi tóng qiáo zhǒng,huí shǒu píng lín làng kě chái。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →