病中

十日身无一日宁,病源知向百忧生。

寒侵骐骥应方瘦,蠹满楩楠岂易荣。

小阁昼闲书帙乱,画堂风静药罗声。

北山扶杖终归去,寄语岩猿莫晓惊。

拼音

shí rì shēn wú yī rì níng,bìng yuán zhī xiàng bǎi yōu shēng。

hán qīn qí jì yīng fāng shòu,dù mǎn pián nán qǐ yì róng。

xiǎo gé zhòu xián shū zhì luàn,huà táng fēng jìng yào luó shēng。

běi shān fú zhàng zhōng guī qù,jì yǔ yán yuán mò xiǎo jīng。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →