金山寺

万顷清江浸碧山,乾坤都向此中宽。

楼台影落鱼龙骇,钟磬声来水石寒。

日暮海门飞白鸟,潮回瓜步见黄滩。

当时户外风波恶,只得高僧静处看。

拼音

wàn qǐng qīng jiāng jìn bì shān,qián kūn dōu xiàng cǐ zhōng kuān。

lóu tái yǐng luò yú lóng hài,zhōng qìng shēng lái shuǐ shí hán。

rì mù hǎi mén fēi bái niǎo,cháo huí guā bù jiàn huáng tān。

dāng shí hù wài fēng bō è,zhǐ dé gāo sēng jìng chù kàn。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →