读白乐天集

北邙山下一孤坟,流落三千绮丽文。

后世声名高白日,当年荣利等浮云。

屏除忧愤归禅寂,消遣光阴在酒醺。

若使篇章深李杜,竹符还不到君分。

拼音

běi máng shān xià yī gū fén,liú luò sān qiān qǐ lì wén。

hòu shì shēng míng gāo bái rì,dāng nián róng lì děng fú yún。

píng chú yōu fèn guī chán jì,xiāo qiǎn guāng yīn zài jiǔ xūn。

ruò shǐ piān zhāng shēn lǐ dù,zhú fú hái bù dào jūn fēn。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →