和人放鱼

春溪水暖绿蒲沉,两两游鳞跃紫金。

必以直钩应不得,果知非命亦何心。

舟吞远海鲸鲵老,饵满平湖网罟深。

纵尔岂知吾有意,渭川人去事难寻。

拼音

chūn xī shuǐ nuǎn lǜ pú chén,liǎng liǎng yóu lín yuè zǐ jīn。

bì yǐ zhí gōu yīng bù dé,guǒ zhī fēi mìng yì hé xīn。

zhōu tūn yuǎn hǎi jīng ní lǎo,ěr mǎn píng hú wǎng gǔ shēn。

zòng ěr qǐ zhī wú yǒu yì,wèi chuān rén qù shì nán xún。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →