春意 王令 宋 春空漠漠多愁容,春意冉冉随归鸿。寒云飞高不肯雨,白日翳暗何时风。闲花野草各意态,浓烟弱柳相昏蒙。北窗厌睡不知夜,起见海月如秋空。 拼音 chūn kōng mò mò duō chóu róng,chūn yì rǎn rǎn suí guī hóng。hán yún fēi gāo bù kěn yǔ,bái rì yì àn hé shí fēng。xián huā yě cǎo gè yì tài,nóng yān ruò liǔ xiāng hūn méng。běi chuāng yàn shuì bù zhī yè,qǐ jiàn hǎi yuè rú qiū kōng。 作者介绍 王 王令 宋 · 1032年 - 1059年 宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。 查看全部作品 →