平山堂 王令 宋 豁豁虚堂巧架成,地平相与远山平。横岩积翠檐边出,度陇浮苍瓦上生。春入壶觞分蜀井,风回谈笑落芜城。谢公已去人怀想,向此还留召伯名。 拼音 huō huō xū táng qiǎo jià chéng,dì píng xiāng yǔ yuǎn shān píng。héng yán jī cuì yán biān chū,dù lǒng fú cāng wǎ shàng shēng。chūn rù hú shāng fēn shǔ jǐng,fēng huí tán xiào luò wú chéng。xiè gōng yǐ qù rén huái xiǎng,xiàng cǐ hái liú zhào bó míng。 作者介绍 王 王令 宋 · 1032年 - 1059年 宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。 查看全部作品 →