上聱隅先生

夫子儒门杰,心诚行亦醇。

玉金精粹美,椒桂性芬辛。

一入随邦计,咸期利国宾。

生民待儒效,天意属人伦。

蜀犬争惊日,邹人不识麟。

穷途千古泪,白发四方尘。

弊世谁思救,仁贤自合振。

爱狙徒食费,好鹤浪轩驯。

不结临川网,偷安厝火薪。

忠言惊苦逆,恬议贵因循。

漆轨书三上,清时死九滨。

不思防蚁壤,徒欲卫龙鳞。

当道豺狼愎,升堂犬马嚚。

旱馀云不雨,命塞器藏身。

独抱遗经老,来为后进陈。

手提三圣出,口压九师堙。

众耳雷霆震,群观日月新。

韦编重断绝,文席互酬询。

鲁变全归道,陈粮绝更贫。

贱生无自幸,俗系弗容亲。

盆覆徒经日,龟埋不伏人。

短诗徒自讼,已伏下斯民。

拼音

fū zi rú mén jié,xīn chéng xíng yì chún。

yù jīn jīng cuì měi,jiāo guì xìng fēn xīn。

yī rù suí bāng jì,xián qī lì guó bīn。

shēng mín dài rú xiào,tiān yì shǔ rén lún。

shǔ quǎn zhēng jīng rì,zōu rén bù shí lín。

qióng tú qiān gǔ lèi,bái fā sì fāng chén。

bì shì shuí sī jiù,rén xián zì hé zhèn。

ài jū tú shí fèi,hǎo hè làng xuān xùn。

bù jié lín chuān wǎng,tōu ān cuò huǒ xīn。

zhōng yán jīng kǔ nì,tián yì guì yīn xún。

qī guǐ shū sān shàng,qīng shí sǐ jiǔ bīn。

bù sī fáng yǐ rǎng,tú yù wèi lóng lín。

dāng dào chái láng bì,shēng táng quǎn mǎ yín。

hàn yú yún bù yǔ,mìng sāi qì cáng shēn。

dú bào yí jīng lǎo,lái wèi hòu jìn chén。

shǒu tí sān shèng chū,kǒu yā jiǔ shī yīn。

zhòng ěr léi tíng zhèn,qún guān rì yuè xīn。

wéi biān zhòng duàn jué,wén xí hù chóu xún。

lǔ biàn quán guī dào,chén liáng jué gèng pín。

jiàn shēng wú zì xìng,sú xì fú róng qīn。

pén fù tú jīng rì,guī mái bù fú rén。

duǎn shī tú zì sòng,yǐ fú xià sī mín。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →