寒林石屏

虢山之远数千里,虢石之重难将持。

舟车虢来每苦重,釜盎尚弃不肯携。

苟非世尚且奇怪,孰肯甚远载以来。

何况虢人自珍秘,得一不换千琼瑰。

流传中州盛称赏,主以诧客客见祈。

世人贱真珍贵假,见者喜色留肤皮。

强材美干立修荫,罗列满野谁复窥。

我尝客坐例一见,实亦可爱小且奇。

初疑秋波莹明净,鱼子变怪成蛟螭。

鳞须爪角尚小碎,但见蜿蜒相参差。

又如开张一尺素,醉笔倒画胡髯髭。

如何石上非自然,犹是软弱从风枝。

高楼晓凭秋色老,烟容雨气相蒙垂。

乔林隐约出天际,醉目远暝分茫微。

不然谁家老图画,破碎偶此一片遗。

借令人手弄点画,尚恐巧拙成瑕疵。

如何石理自生长,安得当世无猜疑。

高堆黄金募辩说,万口利锐如磨锥。

或云南山产巨怪,意欲手把乾坤移。

先偷日月送岩底,次取草木阴栽培。

天公怒恐浸成就,六丁桃斧摩云挥。

世人乘此得分裂,锻琢片段贸财赀。

至今风雨虢山夜,树石号作鬼神悲。

又云春气入山骨,欲自石里生蒿藜。

根株芽蘖未及出,卒遇匠手相镵隳。

多称老松已变石,此固剪截根须离。

又云鬼手亦能画,多向石室成屏帷。

固知物怪浩难尽,谁能向此明是非。

城狐老能男女变,海蜃口或楼台吹。

世间自是有此类,何必诘曲穷所归。

细思此屏竟无用,石不中礩木莫支。

徒将文理有小异,招聚瞽说成笼欺。

咄哉闭口不复论,为语爱者无我讥。

拼音

guó shān zhī yuǎn shù qiān lǐ,guó shí zhī zhòng nán jiāng chí。

zhōu chē guó lái měi kǔ zhòng,fǔ àng shàng qì bù kěn xié。

gǒu fēi shì shàng qiě qí guài,shú kěn shén yuǎn zài yǐ lái。

hé kuàng guó rén zì zhēn mì,dé yī bù huàn qiān qióng guī。

liú chuán zhōng zhōu shèng chēng shǎng,zhǔ yǐ chà kè kè jiàn qí。

shì rén jiàn zhēn zhēn guì jiǎ,jiàn zhě xǐ sè liú fū pí。

qiáng cái měi gàn lì xiū yīn,luó liè mǎn yě shuí fù kuī。

wǒ cháng kè zuò lì yī jiàn,shí yì kě ài xiǎo qiě qí。

chū yí qiū bō yíng míng jìng,yú zi biàn guài chéng jiāo chī。

lín xū zhǎo jiǎo shàng xiǎo suì,dàn jiàn wān yán xiāng cān chà。

yòu rú kāi zhāng yī chǐ sù,zuì bǐ dào huà hú rán zī。

rú hé shí shàng fēi zì rán,yóu shì ruǎn ruò cóng fēng zhī。

gāo lóu xiǎo píng qiū sè lǎo,yān róng yǔ qì xiāng méng chuí。

qiáo lín yǐn yuē chū tiān jì,zuì mù yuǎn míng fēn máng wēi。

bù rán shuí jiā lǎo tú huà,pò suì ǒu cǐ yī piàn yí。

jiè lìng rén shǒu nòng diǎn huà,shàng kǒng qiǎo zhuō chéng xiá cī。

rú hé shí lǐ zì shēng zhǎng,ān dé dāng shì wú cāi yí。

gāo duī huáng jīn mù biàn shuō,wàn kǒu lì ruì rú mó zhuī。

huò yún nán shān chǎn jù guài,yì yù shǒu bǎ qián kūn yí。

xiān tōu rì yuè sòng yán dǐ,cì qǔ cǎo mù yīn zāi péi。

tiān gōng nù kǒng jìn chéng jiù,liù dīng táo fǔ mó yún huī。

shì rén chéng cǐ dé fēn liè,duàn zuó piàn duàn mào cái zī。

zhì jīn fēng yǔ guó shān yè,shù shí hào zuò guǐ shén bēi。

yòu yún chūn qì rù shān gǔ,yù zì shí lǐ shēng hāo lí。

gēn zhū yá niè wèi jí chū,zú yù jiàng shǒu xiāng chán huī。

duō chēng lǎo sōng yǐ biàn shí,cǐ gù jiǎn jié gēn xū lí。

yòu yún guǐ shǒu yì néng huà,duō xiàng shí shì chéng píng wéi。

gù zhī wù guài hào nán jǐn,shuí néng xiàng cǐ míng shì fēi。

chéng hú lǎo néng nán nǚ biàn,hǎi shèn kǒu huò lóu tái chuī。

shì jiān zì shì yǒu cǐ lèi,hé bì jí qū qióng suǒ guī。

xì sī cǐ píng jìng wú yòng,shí bù zhōng zhì mù mò zhī。

tú jiāng wén lǐ yǒu xiǎo yì,zhāo jù gǔ shuō chéng lóng qī。

duō zāi bì kǒu bù fù lùn,wèi yǔ ài zhě wú wǒ jī。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →