八桧图

客有要我八桧吟,手携八桧图来悬。

挂张满壁惕可骇,盼顾左右同嗟叹。

旁摹石刻署名状,各有凭附相夤缘。

或高相扶互倚碍,或断欲蹶犹支颠。

强枝拗回信有力,高干复俯蛟虬拳。

寻根及枝逮条蘖,例不拔直皆旁偏。

雷疲风休云雨去,蛇龙斗死犹钩缠。

安分爪角与尾鬣,徒见上下相蜿蜒。

不知生时竟何谓,略不参类常木然。

宜乎今古惑昧者,摇摆舌吻归之仙。

一龙盘拳老高大,传云聃者由飞跹。

当时驾鹿蹋以上,迹有町疃遗相连。

多应蝎残鸟喙啄,不尔诞者强镵镌。

聃能惑人已自幸,岂此上去能欺天。

借如聃功可升跃,鹿亦何幸飞相连。

于中一木特甚异,肤华逆理纽左旋。

传云聃人所自栽,我知此语定凿穿。

苟令实为聃者植,推以天意犹可言。

当年曷不纽向右,若曰世为左道牵。

如何众辄不省究,反重神怪令聃专。

乾坤中含万品汇,此独自异谁令旃。

穷思竟虑莫可索,欲世不惑谁能搴。

仙书虚荒喜诞妄,推说事理尤绵延。

世人一读即化变,日望飞奋相迷癫。

岂非此木久树此,浸渍亦为异说迁。

故其形植与生死,时以异怪招惊怜。

先时世不早斤斧,放大其老讹夸传。

当年同生好材干,半以直伐成烧燃。

凭妖附诞相树立,卒自死活终完全。

叶枝凋疏不有荫,材直弗柱曲莫辕。

不知留存护养者,竟以何理惜不捐。

我有尺铁大刚利,久以铸斧磨山巅。

卒无柯柄尚弃置,懒乞月桂求婵娟。

拼音

kè yǒu yào wǒ bā guì yín,shǒu xié bā guì tú lái xuán。

guà zhāng mǎn bì tì kě hài,pàn gù zuǒ yòu tóng jiē tàn。

páng mó shí kè shǔ míng zhuàng,gè yǒu píng fù xiāng yín yuán。

huò gāo xiāng fú hù yǐ ài,huò duàn yù jué yóu zhī diān。

qiáng zhī ǎo huí xìn yǒu lì,gāo gàn fù fǔ jiāo qiú quán。

xún gēn jí zhī dǎi tiáo niè,lì bù bá zhí jiē páng piān。

léi pí fēng xiū yún yǔ qù,shé lóng dòu sǐ yóu gōu chán。

ān fēn zhǎo jiǎo yǔ wěi liè,tú jiàn shàng xià xiāng wān yán。

bù zhī shēng shí jìng hé wèi,lüè bù cān lèi cháng mù rán。

yí hū jīn gǔ huò mèi zhě,yáo bǎi shé wěn guī zhī xiān。

yī lóng pán quán lǎo gāo dà,chuán yún dān zhě yóu fēi xiān。

dāng shí jià lù tà yǐ shàng,jì yǒu tīng tuǎn yí xiāng lián。

duō yīng xiē cán niǎo huì zhuó,bù ěr dàn zhě qiáng chán juān。

dān néng huò rén yǐ zì xìng,qǐ cǐ shàng qù néng qī tiān。

jiè rú dān gōng kě shēng yuè,lù yì hé xìng fēi xiāng lián。

yú zhōng yī mù tè shén yì,fū huá nì lǐ niǔ zuǒ xuán。

chuán yún dān rén suǒ zì zāi,wǒ zhī cǐ yǔ dìng záo chuān。

gǒu lìng shí wèi dān zhě zhí,tuī yǐ tiān yì yóu kě yán。

dāng nián hé bù niǔ xiàng yòu,ruò yuē shì wèi zuǒ dào qiān。

rú hé zhòng zhé bù shěng jiū,fǎn zhòng shén guài lìng dān zhuān。

qián kūn zhōng hán wàn pǐn huì,cǐ dú zì yì shuí lìng zhān。

qióng sī jìng lǜ mò kě suǒ,yù shì bù huò shuí néng qiān。

xiān shū xū huāng xǐ dàn wàng,tuī shuō shì lǐ yóu mián yán。

shì rén yī dú jí huà biàn,rì wàng fēi fèn xiāng mí diān。

qǐ fēi cǐ mù jiǔ shù cǐ,jìn zì yì wèi yì shuō qiān。

gù qí xíng zhí yǔ shēng sǐ,shí yǐ yì guài zhāo jīng lián。

xiān shí shì bù zǎo jīn fǔ,fàng dà qí lǎo é kuā chuán。

dāng nián tóng shēng hǎo cái gàn,bàn yǐ zhí fá chéng shāo rán。

píng yāo fù dàn xiāng shù lì,zú zì sǐ huó zhōng wán quán。

yè zhī diāo shū bù yǒu yīn,cái zhí fú zhù qū mò yuán。

bù zhī liú cún hù yǎng zhě,jìng yǐ hé lǐ xī bù juān。

wǒ yǒu chǐ tiě dà gāng lì,jiǔ yǐ zhù fǔ mó shān diān。

zú wú kē bǐng shàng qì zhì,lǎn qǐ yuè guì qiú chán juān。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →