哭诗六章

哭莫傍沧海,泪落长海流。

流深风涛多,驾荡覆我舟。

不若洒春草,荆榛芜蔓茎。

怨气触草死,犹得香兰生。

拼音

kū mò bàng cāng hǎi,lèi luò zhǎng hǎi liú。

liú shēn fēng tāo duō,jià dàng fù wǒ zhōu。

bù ruò sǎ chūn cǎo,jīng zhēn wú màn jīng。

yuàn qì chù cǎo sǐ,yóu dé xiāng lán shēng。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →