闻哭 王令 宋 冬温春疫早,死者晨满街。但闻哭子悲,不闻哭母哀。老慈爱益深,壮刚气则乖。嗜欲夺天性,情恩占妻孩。诗三百具存,声已亡南陔。人情古不美,况复嗟今哉。 拼音 dōng wēn chūn yì zǎo,sǐ zhě chén mǎn jiē。dàn wén kū zi bēi,bù wén kū mǔ āi。lǎo cí ài yì shēn,zhuàng gāng qì zé guāi。shì yù duó tiān xìng,qíng ēn zhàn qī hái。shī sān bǎi jù cún,shēng yǐ wáng nán gāi。rén qíng gǔ bù měi,kuàng fù jiē jīn zāi。 作者介绍 王 王令 宋 · 1032年 - 1059年 宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。 查看全部作品 →