甲午雪

平居汩汩喜自堕,万事过目不省窥。

一年南北两见雪,未始把笔成一诗。

朝看气象浩茫昧,夜归瞑想通幽疑。

梦乘虚空谒帝所,玞礩象柱承琼榱。

坦涂壁垩相照射,鹤扇亏蔽狐腋帷。

帝旁鲜鲜舞万女,宝绡雅冶吹裳衣。

累蠙贯瑀错组佩,斥弃朱黛素两眉。

撩搔王母戏华发,袒脱姑射争肤肌。

提珰掷珥互投报,顾我尘垢加笑讥。

其傍临临立万鬼,帝所宠与借色辞。

密呵细纻赐裘舄,笑齿发露寒差差。

诸神敛避不敢望,弃唾堕落成珠玑。

朝欢嚱怡弃烟霞,暮慨吁吸成云霏。

互偷天帑购党与,散布万珏分千圭。

纨罗练縠不计数,逆取倒曳交横披。

鞭驱巨灵劫夸父,挥斧解系关星机。

东观豗颓堕壁角,南顾秃鬝亡斗箕。

其他杂冗莫分辨,徒见漫乱如箩筛。

雷公争前泣诉帝,至此岂可无省知。

愿分羽卫敕天讨,助以积雹千山齐。

金神拥遏按行道,后乘驾以万玉蜺。

宝刀联翻夹铁盾,玉戟钩子横珠旗。

天风萧萧吹缟素,贝甲合阵穷天围。

磨砮插羽注万矢,强弩竞发相联飞。

奸穷诈极不保守,引组自缚相连归。

累俘奏恺闯天陛,越雉拔羽按舞仪。

帝呼祝融付焚弃,散灰下地无留遗。

徵朋索党计轻重,斩戮屏翳囚风师。

扶桑瞳瞳露轩豁,日御复反天衢驰。

觉来四顾骇皓白,心与恍惚争是非。

冬雷无声电不照,疑亦众鬼乘其私。

天高地下非所职,且可把酒无嗟咨。

拼音

píng jū gǔ gǔ xǐ zì duò,wàn shì guò mù bù shěng kuī。

yī nián nán běi liǎng jiàn xuě,wèi shǐ bǎ bǐ chéng yī shī。

cháo kàn qì xiàng hào máng mèi,yè guī míng xiǎng tōng yōu yí。

mèng chéng xū kōng yè dì suǒ,fū zhì xiàng zhù chéng qióng cuī。

tǎn tú bì è xiāng zhào shè,hè shàn kuī bì hú yè wéi。

dì páng xiān xiān wǔ wàn nǚ,bǎo xiāo yǎ yě chuī shang yī。

lèi pín guàn yǔ cuò zǔ pèi,chì qì zhū dài sù liǎng méi。

liāo sāo wáng mǔ xì huá fā,tǎn tuō gū shè zhēng fū jī。

tí dāng zhì ěr hù tóu bào,gù wǒ chén gòu jiā xiào jī。

qí bàng lín lín lì wàn guǐ,dì suǒ chǒng yǔ jiè sè cí。

mì hē xì zhù cì qiú xì,xiào chǐ fā lù hán chà chà。

zhū shén liǎn bì bù gǎn wàng,qì tuò duò luò chéng zhū jī。

cháo huān xì yí qì yān xiá,mù kǎi xū xī chéng yún fēi。

hù tōu tiān tǎng gòu dǎng yǔ,sàn bù wàn jué fēn qiān guī。

wán luó liàn hú bù jì shù,nì qǔ dào yè jiāo héng pī。

biān qū jù líng jié kuā fù,huī fǔ jiě xì guān xīng jī。

dōng guān huī tuí duò bì jiǎo,nán gù tū qiān wáng dòu jī。

qí tā zá rǒng mò fēn biàn,tú jiàn màn luàn rú luó shāi。

léi gōng zhēng qián qì sù dì,zhì cǐ qǐ kě wú shěng zhī。

yuàn fēn yǔ wèi chì tiān tǎo,zhù yǐ jī báo qiān shān qí。

jīn shén yōng è àn xíng dào,hòu chéng jià yǐ wàn yù ní。

bǎo dāo lián fān jiā tiě dùn,yù jǐ gōu zi héng zhū qí。

tiān fēng xiāo xiāo chuī gǎo sù,bèi jiǎ hé zhèn qióng tiān wéi。

mó nǔ chā yǔ zhù wàn shǐ,qiáng nǔ jìng fā xiāng lián fēi。

jiān qióng zhà jí bù bǎo shǒu,yǐn zǔ zì fù xiāng lián guī。

lèi fú zòu kǎi chuǎng tiān bì,yuè zhì bá yǔ àn wǔ yí。

dì hū zhù róng fù fén qì,sàn huī xià dì wú liú yí。

zhēng péng suǒ dǎng jì qīng zhòng,zhǎn lù píng yì qiú fēng shī。

fú sāng tóng tóng lù xuān huō,rì yù fù fǎn tiān qú chí。

jué lái sì gù hài hào bái,xīn yǔ huǎng hū zhēng shì fēi。

dōng léi wú shēng diàn bù zhào,yí yì zhòng guǐ chéng qí sī。

tiān gāo dì xià fēi suǒ zhí,qiě kě bǎ jiǔ wú jiē zī。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →